Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Đêm qua rối ren như đưa quân đi đánh trận, cái tên “Hạ” quanh Cố Tĩnh Vãn bị lục tung một lượt. Cuối cùng xác định, người họ Hạ thân thiết nhất với cô, chỉ có một, đó chính là Hạ Nghiên.
Bước vào văn phòng ban giám đốc. Ngoài cửa sổ kính sát sàn là bầu trời chiều rực rỡ, cam pha hồng loang đầy chân trời như một bức tranh sơn dầu tuyệt đẹp.
Tần Bác Lễ đứng thẳng trước mảng kính rộng, cả người như cũng phủ một tầng trầm mặc của ánh hoàng hôn: nghiêm nghị, điềm tĩnh, ung dung nghe điện thoại.
Anh nói tiếng Quảng bằng một tiết tấu vô cùng chậm rãi, giọng nhạt, không mang theo chút xúc nào.
“Bận, không có thời gian.”
“Tối nay phải bay đi Berlin công tác nửa tháng.”
“Về rồi nói.”
Có lẽ lại là phu nhân chủ tịch gọi đến, thúc giục anh đi gặp mặt ai đó “môn đăng hộ đối”.
Chu Hoài yên lặng chờ, nghe tiếng bước chân mới tiến lên:
“Thưa ngài, chúng ta cần phải xuất phát ra sân bay.”
Lịch Berlin vốn nên khởi hành sớm hơn ba ngày, nhưng vì Tần tiên sinh chưa đi, nên phía Berlin chỉ phải đành chờ, không dám có nửa lời oán thán.
Tần Bác Lễ vươn tay lấy áo vest. Dáng người thẳng tắp của anh lan một thứ áp lực nặng nề khắp căn phòng. Anh khẽ “Ừ”, bình thản:
“Đi thôi.”
Chu Hoài cảm nhận được tâm trạng của anh hôm nay không tốt, đành phải cúi đầu có chút lúng túng.
Nào ngờ đúng lúc ấy, Cố Tĩnh Vãn vừa hạ cánh ở Bắc Kinh đã chủ động nhắn tin báo bình an cho anh.
Có lẽ vì mấy ngày ở Hồng Kông. cô gặp vấn đề gì đều hỏi Chu Hoài, mà cậu ta cũng trả lời tận tình nên cô khách khí gửi tin.
Cố lấy can đảm, sải bước theo sát bên anh, vừa đi vừa bẩm:
“Tiểu thư tháng sau đầu tháng cũng sẽ về Hồng Kông.”
“Ở bên phía nội địa, cậu trông cho kỹ vào.”
Tiếng “ting” của thang máy vang lên. Tần Bác Lễ bước vào, giọng vẫn phẳng lặng không chút gợn.
Cố Tĩnh Vãn ở Bắc Kinh chưa được mấy ngày đã phải quay về Thâm Quyến.
Lương Hữu Cảnh hơi lầm bầm vì sao cô không ghé Hải Châu gặp anh.
Cô lập tức ngồi bật dậy trên giường, tìm mấy bài paparazzi bám theo anh suốt một tuần gửi sang:
“Em dám đi không?”
Gần đây đuôi bám quá nhiều. Đến anh cũng phải lầu bầu:
“Anh phạm phải tội ác tày trời gì à?”
Chuyện rủ cô đi Hải Châu tạm khép lại. Dù sao tháng sau anh có thời gian nghỉ nên sớm muộn gì hai người cũng sẽ gặp.
Buổi tối cô hẹn đi ăn với Triệu Kim Kỳ. Lười trang điểm nên cô chỉ thay bừa bộ đồ rồi ra cửa. Đại thiếu gia lái chiếc Porsche mới tậu đến đón, hạ kính cửa sổ, một tay gác ra ngoài, gió thổi phất phơ, đắc ý:
Cô kéo cửa ghế phụ ngồi vào, cài dây an toàn:
“Xe cậu nhiều thế, sao còn mua nữa làm gì?”
Triệu Kim Kỳ hừ hai tiếng:
“Son môi cậu cũng nhiều lắm rồi, vậy sao còn mua?”
“…”
Giá son với giá xe có ngang nhau đâu!
Để mừng xe mới, cậu ta đưa cô đến một nhà hàng tư nhân nổi tiếng là khó đặt bàn ở Thâm Quyến.
Cậu ta đến sau cô mấy bước, vừa lách vào phòng đã vội vã đóng sầm cửa lại:
“Đoán xem mình vừa gặp ai?”
Không đợi cô trả lời, Triệu Kim Kỳ hạ giọng:
“Anh cả của cậu đấy! Bên cạnh còn có một cô gái, chắc là người phụ nữ mà anh ấy nuôi ở Lộc Đình.”
… Thật sự vô trùng hợp.
Cố Tĩnh Vãn mím môi:
“Anh ấy không thấy cậu đấy chứ?”
“Không. Mình chỉ nhìn thoáng thấy bóng lưng là nhận ra anh ấy rồi, thế là mình lật đật chạy vào báo cho cậu luôn.”
Thế là hai người cố tình ăn thật chậm, nấn ná trong phòng riêng, chỉ sợ ra cửa đụng mặt.
Ai ngờ càng sợ lại càng gặp.
Cố Trì đứng không xa, thấy hai kẻ đang rụt cổ thò đầu ở góc rẽ, anh ung dung nghịch bật lửa trong tay, tựa nhẹ vào tường nhìn như xem kịch:
“Hai đứa tìm anh à?”
Cả hai giật bắn mình. Quay đầu lại thì thấy người ấy đã đứng sau lưng họ từ bao giờ. Có lẽ anh ấy đã biết họ ở đây từ sớm, nên cố ý đứng đây để chờ.
Chỉ có mình anh ấy, không có cô gái kia đi cùng.
Cố Tĩnh Vãn mừng rỡ:
“Anh, sao lại ở đây, thật là trùng hợp quá!”
Cố Trì nhấc mí mắt:
“Đừng có diễn.”
“…” Sắc mặt Cố Tĩnh Vãn thu lại rất nhanh, trở mặt thoăn thoắt:
“Biết bọn em ở đây mà không trả hộ cho tụi em bữa này.”
Triệu Kim Kỳ gật lấy gật để:
“Đúng, đúng thế.”
Cố Trì bật cười vì tức:
“Hai đứa lén la lén lút, trông có giống muốn anh trả tiền cho không? Vừa thấy anh đã quay lưng muốn chạy. Sao, anh nợ tiền hai đứa hả?”
Nghe giọng điệu của anh ấy, thì hẳn là chuyện vừa bị Triệu Kim Kỳ bắt gặp anh ấy đi cùng cô gái kia chẳng lọt vào tâm anh một tẹo nào.
Cố Tĩnh Vãn nhướn mày, không nhắc đến nữa. Cô liếc nhìn đồng hồ thì thấy thời gian cũng đã gần chín giờ.
“Thôi khỏi cần anh bao. Muộn rồi, bọn em còn tăng hai.” Cô vẫy tay, vừa kéo Triệu Kim Kỳ chuồn thì bị Cố Trì tóm cổ áo sau, giật nhẹ kéo về.
“Tăng hai?” Khóe môi Cố Trì nhếch lên, giọng âm u xen lẫn sự đùa cợt:
“Không chịu về nhà à?”
Anh lắc lắc điện thoại:
“Có cần anh gọi bố mẹ ra đón em về nhà không?”
Đúng là…
Khó nói chuyện!
“Em hai mươi ba tuổi rồi!”
Cố Trì buông cổ áo cô ra cũng không coi là dịu dàng, chỉ thuận tay vuốt phẳng giúp cô:
“Thì vẫn phải ngoan ngoãn về nhà.”
“Khi về đến nhà thì anh muốn thấy em đứng ở phòng khách gọi video cho anh.”
Cố Tĩnh Vãn cứng họng, hậm hực quay đi cùng Triệu Kim Kỳ.
Lúc ra cửa, lờ mờ nghe sau lưng có giọng nữ dịu nhẹ hỏi bao giờ về nhà, cô ấy buồn ngủ rồi.
Cố Trì trầm giọng:
“Giờ về.”
Rất kiên nhẫn.
Trời mỗi lúc một lạnh. Cuối tháng phải mặc len dày.
Cố Tĩnh Vãn lại bay ra Bắc Kinh vì một lịch công việc. Giang Sơ cũng hết nghỉ, từ quê trở về làm.
Đó là hội nghị chiêu thương quan trọng của nền tảng. Tất cả nghệ sĩ có tác phẩm trình chiếu đều phải tham dự. Các phòng làm việc của nghệ sĩ đã chủ động liên hệ với cô từ rất sớm, thái độ vô cùng thành khẩn. Từng hợp tác với nhau rất suôn sẻ nên cô nhận lịch này.
Lương Hữu Cảnh cũng tham dự.
Hậu trường có phòng nghỉ riêng cho nghệ sĩ. Khi Cố Tĩnh Vãn đến nơi, cô nghe loáng thoáng từ miệng nhân viên rằng hôm nay sẽ có “đại nhân vật” xuất hiện.
Không rõ là ai, nhưng an ninh rõ ràng là siết rất chặt.
Hạ Nghiên cũng có mặt. Hai người tranh thủ chưa đến giờ bận công việc, đứng một góc trò chuyện.
Hạ Nghiên khẽ hất cằm về phía trong sân khấu, hạ giọng:
“Kỳ này cấm quay chụp. Không biết rốt cuộc là đại nhân vật nào đến.”
Quả thật nền tảng đã ra thông báo: cấm chụp, cấm rò rỉ bất cứ thông tin nào của hội nghị nếu chưa được phép.
Vật dụng mang theo cũng bị kiểm tra kỹ từ cửa vào.
Ai dám vi phạm sẽ bị nền tảng đưa vào danh sách đen vĩnh viễn.
“Nghe nói chủ tịch nền tảng cũng tự mình xuất hiện.”
Bên ngoài hậu trường nhìn như yên ắng, thực ra đã nổ tung, khắp nơi đều đang hỏi thăm xem là đại nhân vật nào sẽ tới.
Cố Tĩnh Vãn cũng tò mò:
“Đến cậu mà còn không biết luôn à!”
Theo mạng lưới của Hạ Nghiên, thì bất kì tin tức nào chị ấy cũng sẽ là người đầu tiên nắm được thông tin.
Lần này thì.
“Đào không ra nổi.”
Trở lại phòng nghỉ, chủ đề mọi người bàn tán quả nhiên vẫn chỉ xoay quanh chuyện ấy.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
