Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Tận Hưởng Đêm Hồng Kông Chương 16: Giọng Tôi Có Hung Dữ Lắm Sao?

Cài Đặt

Chương 16: Giọng Tôi Có Hung Dữ Lắm Sao?

Cố Tĩnh Vãn hoàn toàn không kịp phản ứng, đâm sầm vào lồng ngực rắn chắc của Tần Bác Lễ. Cô bị anh kéo sát vào giữa hai chân, đứng loạng choạng trong vòng tay anh.

Lồng ngực anh quá cứng, làm cho mũi cô đau nhói, nước mắt lưng tròng. Chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra thì bàn tay lớn của Tần Bác Lễ đã vòng ra sau lưng, mạnh mẽ siết lấy eo cô, khống chế mọi cử động. Tay kia vươn lên, đặt lên trán cô.

Lòng bàn tay anh lạnh buốt khiến Cố Tĩnh Vãn khẽ rùng mình.

Giọng anh trầm thấp, lạnh nhạt, áp sát bên tai:

“Em đã sốt rồi, vậy mà em không biết à?”

Âm thanh khàn khàn vang bên tai khiến cô hoang mang, tim khẽ run. Cố Tĩnh Vãn hơi giật người để lùi lại nhưng eo lại bị anh giữ chặt.

Trong lúc bối rối, cô đưa tay đẩy anh, chạm vào eo anh qua lớp vải âu phục đắt tiền. Dưới lòng bàn tay là cơ bắp rắn chắc, râm ran sức nóng khiến cô bối rối đến mức tim đập loạn.

Cằm bị anh khẽ nâng lên. Tần Bác Lễ cúi đầu nhìn cô, đôi mày khẽ nhíu:

“Có chuyện gì khiến em khóc thế?”

Trước mặt anh, cô nhỏ bé đến đáng thương. Đôi mắt ươn ướt, viền đỏ, nhìn anh vừa uất ức vừa yếu đuối, giống như chú mèo con bị bắt nạt, mềm mại, mỏng manh khiến lòng người khẽ chùng xuống.

Ánh mắt anh hơi tối lại. Vài giây im lặng, rồi bàn tay anh nhẹ nhàng đặt lên đầu cô xoa nhẹ, giọng thấp hơn, cũng mềm đi:

“Giọng tôi vừa rồi có hung dữ lắm sao?”

Trong lời nói ẩn chứa sự dịu dàng, dường như có chút thương xót.

Cố Tĩnh Vãn chợt bừng tỉnh, vội vàng lùi lại, thoát khỏi vòng tay anh. Tim đập dồn dập, hàng mi dài cũng khẽ run lên.

“Không… không phải. Em chỉ đụng vào mũi nên thấy hơi đau thôi.”

Còn chuyện mình phát sốt, thật sự là cô không hề nhận ra. Có lẽ là do vừa gội đầu xong không chịu sấy khô, lại dính gió lạnh.

Tần Bác Lễ đứng dậy, bóng anh cao lớn, che khuất ánh đèn trần, tạo thành mảng tối phủ xuống người cô. Dưới bóng dáng đó, Cố Tĩnh Vãn cảm thấy bản thân mình càng thêm choáng váng, đầu bắt đầu nặng hơn, trên trán đã bắt đầu lấm tấm mồ hôi.

Cô cố giữ bình tĩnh, giọng khàn khàn:

“Tần tiên sinh, em… em lên phòng nghỉ ngơi trước.”

Nói xong liền quay người chạy đi, dáng vẻ gần như đang trốn tránh.

Tần Bác Lễ thu lại ánh mắt, bình tĩnh dặn người hầu:

“Chuẩn bị cháo và ít rau thanh đạm, gọi bác sĩ đến xem cô ấy.”

——

Cố Tĩnh Vãn nằm trên giường, đầu óc nặng trĩu như có bùn đặc quánh bên trong khiến suy nghĩ của cô vô cùng hỗn loạn. Cô lật người, toàn thân ướt đẫm mồ hôi lạnh, chỉ muốn ngủ.

Rõ ràng trước đó còn khỏe, giờ lại thấy bản thân mệt mỏi rã rời. Trong mơ hồ, cô vẫn tin chắc chắn là bản thân mình bệnh là do bị Tần Bác Lễ dọa mà phát sốt.

Cô rúc sâu vào chăn, giấc ngủ không yên. Mơ hồ cảm giác có người vào phòng nhưng mí mắt nặng trĩu, không sao mở nổi.

Giấc mơ chân thật đến lạ.

Cô thấy mình trở lại căn phòng ở Bắc Kinh, bạn thân Hạ Nghiên biết cô bị bệnh liền đến chăm. Trong mơ, Cố Tĩnh Vãn khẽ đưa tay ra khỏi chăn, muốn tìm một bàn tay quen thuộc để được an ủi.

Bàn tay ấy quả thật được nắm lấy, mát lạnh như bạch ngọc, hơi lạnh lan dần qua da khiến cô theo bản năng siết chặt hơn kéo về áp lên gò má nóng bừng của mình, cọ cọ như đang làm nũng.

Giọng cô mơ hồ, mềm yếu:

“Em khó chịu quá, mắt đau lắm…”

Rồi thì thào gọi tên:

“Hạ Nghiên…”

Trong phòng tối, chỉ có chút ánh sáng yếu ớt từ phòng khách lọt vào.

Tần Bác Lễ đứng bên giường, ánh mắt sâu thẳm hơn cả đêm tối. Cô ngủ say, hoàn toàn không biết người mình nắm tay là ai, chỉ vô thức làm nũng gọi tên người khác.

Ban ngày thì khách sáo xa cách, miệng gọi anh là “Tần tiên sinh”, tránh anh như tránh lửa; còn trong mơ thì mềm nhũn, nũng nịu với người khác.

Người hầu nhẹ nhàng dán miếng hạ sốt lên trán cô rồi lặng lẽ lui ra.

Cô buông tay ra, tìm được vật lạnh hơn bàn tay anh là miếng dán kia. Tần Bác Lễ rút tay về, nhưng trong lòng bàn tay vẫn còn lưu lại cảm giác mềm mại như lông vũ từ gò má cô truyền sang, nóng bỏng mà khó quên.

Anh trầm mặc, lại đặt tay lên trán cô lần nữa, ánh mắt tối đi, không rõ trong đấy là cảm xúc gì.

Căn phòng chìm vào yên tĩnh.

Chỉ trong giấc mơ, Cố Tĩnh Vãn nghe thấy giọng nói trầm thấp, lạnh lẽo như gió đêm:

“Một Lương Hữu Cảnh, một họ Hạ…”

Ngữ điệu bình thản, mà từng chữ lại như băng giá:

“Người tiếp theo là ai, hả?”

Trong mộng, một con sói lớn dữ tợn há miệng lao tới. Cố Tĩnh Vãn hoảng sợ, bật dậy.

Ánh sáng buổi sớm len qua rèm cửa, chiếu rọi vào phòng. Cô mất vài giây mới hoàn toàn tỉnh táo.

Trán không còn nóng, mắt cũng không đau nữa, hạ sốt rồi.

Trên tủ đầu giường có cốc nước, chỉ còn lại ít thuốc dính trên thành cốc, hẳn là người hầu đã giúp cô uống trong lúc mê man.

Cô ngồi dậy, khẽ nhíu mày. Giấc mơ đêm qua thật đến mức khó tin bàn tay nắm lấy, hơi lạnh ấy, quá chân thật.

Cô định hỏi lại để cảm ơn người đã chăm mình, nhưng nhớ ra còn chuyến bay lúc chín giờ, đành phải vội vàng rời đi.

Ba tiếng sau, máy bay hạ cánh ở Bắc Kinh.

Hạ Nghiên đến đón cô, đưa đi ăn trưa. Ở bên cạnh bạn thân, Cố Tĩnh Vãn mới thấy lòng mình dịu lại. Ăn xong, hai người về căn hộ thuê của Hạ Nghiên, buổi tối Hàn Duệ Nhiên mang đồ ăn đến, hai người trong bếp ríu rít nấu nướng, còn Cố Tĩnh Vãn thì nằm ườn trên sofa, thi thoảng được Hạ Nghiên mang đồ ăn ra “đút”.

Bầu không khí ấm áp, yên bình.

Cô tiện tay chụp bóng lưng hai người trong bếp, rồi đăng lên WeChat:

“Cuối cùng cũng được người khác nấu cho ăn.”

Hạ Nghiên thấy được, liền chạy ra cười tươi:

Hàn Duệ Nhiên cầm chảo, đeo tạp dề hồng, vòng tay ôm vai Hạ Nghiên:

“Sớm muộn gì cũng phải mua thôi. Nếu gặp căn nào hợp thì bọn anh sẽ mua luôn.”

“Định ở lại Bắc Kinh thật à?”

“Ừ, sống lâu rồi, cũng quen.” Hạ Nghiên hỏi lại: “Còn cậu thì sao? không muốn ở đây sao?”

Cố Tĩnh Vãn lắc đầu: “Chưa nghĩ tới. Bắc Kinh tốt, nhưng Thâm Quyến cũng không tệ. Cứ để sau này rồi tính.”

Cùng lúc đó, tại tầng cao nhất của tập đoàn Thịnh Tấn ở Trung Hoàn, Chu Hoài nhìn vào bài đăng trên WeChat của cô, khẽ gõ cửa phòng tổng giám đốc.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc