Tối hôm đó.
Phó Thanh Thiệu gõ cửa phòng Mạnh Du.
Mạnh Du đang sấy tóc, lớn tiếng đáp lại một tiếng.
Mễ Mễ từ trên giường nhảy xuống, nhảy lên mở cửa, ngồi ngay ngắn ở cửa nhìn người bên ngoài.
Phó Thanh Thiệu và con mèo trắng nhìn nhau.
"Chào bạn nha, chồng của Tiểu Ngư."
Trên đỉnh đầu, ống kính giám sát của Tử Tử quét qua khuôn mặt anh, nhận diện chính xác.
Phó Thanh Thiệu không bước vào, thân hình tựa vào cửa.
Mạnh Du sấy tóc qua loa vài cái, liền từ phòng tắm bước ra, cô nhìn người đang đứng ở cửa: "Phó tiên sinh, có chuyện gì không?"
Theo tính cách của người này, không có chuyện gì thì sẽ không gõ cửa phòng mình.
Người đàn ông giơ tay lên, trên ngón tay thon dài móc một mảnh vải nhỏ, ánh mắt trầm tĩnh.
"Tôi tìm thấy dưới thảm."
Mắt Mạnh Du đều không dám nhìn xem thứ anh móc trên tay là cái gì, nhìn thêm một cái mắt đều nóng rực, nhưng ánh mắt không khỏi rơi vào ngón tay anh, xương cốt đẹp đẽ thon dài, giống như tác phẩm nghệ thuật.
"...." Cô véo lòng bàn tay mình, để bản thân cũng bình tĩnh một chút, giữ nụ cười gật đầu, nhận lấy, nắm chặt trong tay, "Cảm ơn."
Dáng vẻ bình tĩnh không gợn sóng này của Phó Thanh Thiệu, Mạnh Du thực sự bái phục.
"Ngày mai em phải đi làm."
"Vâng, kỳ nghỉ lễ mùng 1 tháng 10 Trung thu qua rồi, trước đó em đã xin nghỉ thêm năm ngày, bây giờ mắt cũng hồi phục gần xong rồi."
"Bác sĩ nói, mắt em cần gần một tháng mới có thể hồi phục." Phó Thanh Thiệu hơi cúi đầu đồng thời, vươn hai ngón tay ra, véo má cô nâng lên, nhìn một hồ nước trong veo nơi đáy mắt cô.
Vừa mới tắm xong đang sấy tóc, đáy mắt Mạnh Du ươn ướt.
Cô chớp chớp mắt: "Bác sĩ nói, là trong một tháng này ít chơi đồ điện tử, nhưng công việc sinh hoạt hàng ngày thì có thể, công ty bọn em rất có tình người, đồng nghiệp sẽ giúp em."
Thanh Nghiên là một công ty công nghệ mới thành hình, đối tác và ông chủ, cũng mới ngoài ba mươi tuổi.
Một nhóm người trẻ tuổi va chạm với nhau, vì lý tưởng.
Phó Thanh Thiệu đã điều tra công ty mà Mạnh Du đang làm việc, loại công ty này, trong thị trường hiện tại, sẽ không tồn tại được lâu, thiếu tính sói, không có nghiên cứu cốt lõi mang tính biểu tượng, không lấy được vốn đầu tư sẽ rất nhanh bị sóng lớn nuốt chửng.
Nhưng anh sẽ không can thiệp vào công việc của Mạnh Du.
Chỉ là nhìn vào mắt cô, hai ngón tay vô tình ma sát một chút, lại véo một cái, trên má cô vốn dĩ không có bao nhiêu thịt, lúc này bị véo lên, giống như con cá heo phồng má.
"Tôi sắp xếp tài xế cho em, phụ trách đưa đón em đi làm."
"Không cần phiền phức vậy đâu." Mạnh Du nói, "Em chỉ là một nhân viên quèn, đi làm có xe đưa xe đón quá gây chú ý rồi, hơn nữa tan làm em có thể sẽ đi ăn uống với đồng nghiệp, hoặc là tăng ca.... Cuộc sống của em, em muốn giống như trước kia..."
Trước khi Phó Thanh Thiệu về nước là như vậy, một tuần sau khi anh rời đi, cũng là như vậy.
Ngày nào cô cũng ngồi xe sang đi làm, kỳ cục quá.
Phó Thanh Thiệu không nói thêm gì nữa, gật đầu cho phép.
Đột nhiên cảm thấy trên chân nặng trĩu, có thứ gì đó ngồi lên, anh rũ mắt, nhấc chân gạt con mèo trắng ra.
"Meo!" Mễ Mễ tưởng Phó Thanh Thiệu véo má Mạnh Du là đang bắt nạt cô, lượn vòng quanh chân anh.
"Nhưng quả thực có một chuyện phải làm phiền anh..." Má Mạnh Du bị anh véo, mãi không buông ra, lúc cô nói chuyện có chút ồm ồm.
"Chuyện gì?"
"Xe của em... không có chỗ đỗ xe... ban quản lý tưởng là xe bên ngoài, kéo đi cho em rồi mãi không trả lại." Mạnh Du là ngày chuyển đến Hoa Đường - Vân Cẩm đã tìm xe đi chung đưa chiếc xe điện của mình tới, nhưng khu nhà giàu cao cấp như thế này, trên mặt đất không có chỗ đỗ xe đạp điện, Mạnh Du tạm thời đỗ một lát, đã bị ban quản lý kéo đi rồi.
Phó Thanh Thiệu buông tay ra, Mạnh Du cúi đầu xoa xoa má.
Anh đi về phòng ngủ, cầm điện thoại lên, bấm số của ban quản lý.
Sau đó nhìn về phía Mạnh Du đang đứng ngoài cửa, ra hiệu cho cô vào: "Màu gì, thương hiệu."
Mạnh Du bước vào, vuốt mái tóc dài một cái, giọng nói nhẹ nhàng: "Màu hồng, Yadea."
-
"Thực sự xin lỗi, chúng tôi không biết đây là xe của Phó phu nhân, qua sự bảo quản của chúng tôi, chiếc xe đạp điện này không có một chút hư hỏng nào, đã được đưa về chỗ đỗ xe của ngài an toàn, còn trang bị thêm trạm sạc chuyên dụng cho xe của Phó phu nhân."
Chỉ mới trôi qua mười phút, điện thoại của ban quản lý đã gọi tới, những lời còn lại Phó Thanh Thiệu không nghe nữa, nhướng mày nhìn về phía Mạnh Du, ra hiệu cho cô đã giải quyết xong.
Mạnh Du gật đầu: "Làm phiền rồi, vậy anh nghỉ ngơi sớm đi."
Lúc cô chuẩn bị rời đi, lại nhớ ra, do dự hai giây, vẫn dặn dò. "Sáng nay anh sốt rất cao, mặc dù chiều nay đã truyền dịch, tạm thời hạ sốt rồi, nhưng buổi tối sẽ sốt lại đấy, nếu thấy khó chịu, anh có thể gọi em, trong túi có thuốc hạ sốt lấy ở bệnh viện hôm nay, ngày mai nhớ buổi sáng đi truyền dịch."
Cô một hơi nói xong ngần ấy.
Mạnh Du cảm thấy mình hơi dài dòng rồi.
Cô và Phó Thanh Thiệu còn chưa đạt đến mức độ phải quan tâm lẫn nhau, nói nhiều như vậy, có vẻ cô hơi không có chừng mực.
Phó Thanh Thiệu vén hàng mi đen lên, đôi mắt tĩnh lặng như nước nhìn cô, tầm nhìn dừng lại hai giây, nhìn Mạnh Du xoay người đi đến cửa. Anh từ trong cổ họng đáp một tiếng: "Ừ."
Anh lại cảm thấy có lẽ sẽ hơi qua loa, nhưng đây là tính cách nhất quán của anh, chưa từng thay đổi, bạn bè người thân bên cạnh cũng từng nói tính cách anh quá lạnh nhạt, không gần gũi người khác, quá xa cách.
Nhưng trong một tuần chung sống với Mạnh Du này, sau khi trả lời xong một chữ này, anh sẽ suy nghĩ, anh nên đáp lại sự quan tâm của cô.
Thế là lại bổ sung: "Tôi biết rồi."
Đây đã là giới hạn bổ sung của anh rồi.
Nằm trên giường, bây giờ thời gian chỉ đến mười giờ.
Mạnh Du vẫn chưa ngủ.
Mở WeChat ra, trả lời vài tin nhắn.
Từ Á Cầm bảo cô thứ bảy về nhà ăn cơm.
Không nói bảo cô và Phó Thanh Thiệu cùng về, dù sao chuyện hôm nay Phó Thanh Thiệu đột ngột phát sốt, hoãn việc về Anh vẫn chưa truyền ra ngoài.
Mạnh Du trả lời một chữ 'vâng'.
Lại trả lời tin nhắn của Ôn Gia Gia.
Ôn Gia Gia đêm nay trực đêm ở bệnh viện thú y, vừa mới xử lý xong một ca bệnh tạm thời.
"Vậy ý của cậu là, đại lão hôm nay không đi nữa, phải hoãn lại một tuần? Vậy hai người chẳng phải sẽ có thêm một tuần chung sống sao."
"Ừ, cũng bình thường, ngày mai tớ phải đi làm rồi, cũng tức là buổi tối sẽ ở cùng anh ấy trong một không gian."
"Phát sốt rồi chậc chậc chậc, tối qua vừa mới ngủ với cậu xong, là mãnh liệt đến mức nào chứ, hôm nay anh ta phát sốt luôn rồi, kỹ thuật của anh ta thế nào, hy vọng kỹ thuật của anh ta tỷ lệ thuận với khuôn mặt của anh ta, hai người mấy lần? Cô em lễ tân bệnh viện bọn tớ còn là fan cuồng của anh ta đấy, chính là xem bài phỏng vấn tài chính trước đây của anh ta, nhưng đại lão quá kín tiếng, hình ảnh rò rỉ trên mạng rất ít."
Cái đó hình như quả thực là tỷ lệ thuận...
"Tớ không biết, về sau tớ ngủ thiếp đi..."
"Biến thái quá! Cậu đều ngủ thiếp đi rồi anh ta còn muốn!! Một mình!! Ăn buffet!!"
Mạnh Du nhìn thấy dòng tin nhắn này, nước bọt đều sặc đến mức ho sặc sụa.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)

-328046.png&w=256&q=75)