“Mạnh tiểu thư, phẫu thuật cần có người nhà ký tên, cô đến một mình sao?”
Trong phòng khám của bệnh viện, trợ lý chủ nhiệm đang trao đổi với người phụ nữ trước mặt. Cô gái rất xinh đẹp, trên người mang theo khí chất thoát tục như tiên nữ, giọng nói cũng dịu dàng mềm mỏng. Nhưng lúc này, vị trợ lý y tế nhìn ra phía sau cô, trống không.
Mạnh Du khẽ nói, “Bạn tôi, lát nữa sẽ đến.”
Nói là bạn, thực chất là người đi cùng khám bệnh mà Mạnh Du đặt qua ứng dụng.
Cô đã tìm hiểu qua tình trạng của mình. Ban đầu chỉ là có dị vật rơi vào mắt, cô dụi dụi, tưởng không sao, nhưng vài ngày sau mắt bắt đầu đỏ lên, sưng viêm, thậm chí có dấu hiệu nhiễm trùng.
Vốn dĩ cô định nhờ cô bạn thân Ôn Gia Gia đến, nhưng dạo này Ôn Gia Gia đang bận rộn ở bệnh viện thú y, kết hợp với cộng đồng xung quanh làm chiến dịch triệt sản miễn phí. Còn cả chục bé mèo hoang đang xếp hàng chờ, ngày nào cũng bận đến tận khuya.
Ca phẫu thuật của Mạnh Du cũng được ấn định vào hôm nay, nên cô không gọi cho Ôn Gia Gia mà tự tìm một người đi cùng.
Cô còn thuê thêm một dì chăm sóc bệnh nhân.
Ca phẫu thuật buổi sáng diễn ra suôn sẻ và thành công. Một tiếng rưỡi sau, Mạnh Du được người đi cùng đẩy về phòng bệnh truyền dịch. Nửa tiếng sau, người đó cũng rời đi.
Người phụ nữ tựa lưng vào đầu giường, đôi mắt bị băng kín bởi một lớp gạc dày.
Sau khi thuốc tê hết tác dụng, những cơn đau nhói bắt đầu truyền đến, dày đặc như bị kim châm. Đôi môi cô hơi tái đi, nhưng vẫn cắn răng chịu đựng.
Dù sao phẫu thuật cũng vừa mới xong, cơn đau vẫn nằm trong giới hạn có thể chịu đựng được. Bây giờ mà uống thuốc giảm đau thì có vẻ hơi làm quá.
Bác sĩ nói, một tuần sau sẽ tháo băng gạc, thị lực sẽ từ từ hồi phục trong vòng một tháng. Nếu hồi phục tốt, khoảng hai mươi ngày là có thể nhìn rõ.
Đêm đó, Mạnh Du nằm trên giường bệnh, cô cũng chẳng uống mấy ngụm nước.
Ban ngày thì đỡ, nhưng ban đêm gọi người chăm sóc thì hơi phiền. Dì chăm sóc phải lo cho cả phòng bệnh.
Cô cũng thấy ngại.
Tầm nhìn không phải là màu đen, mà là một mảng màu hư vô.
Cảm giác mất đi thị lực thật tồi tệ. Vô số âm thanh bị phóng đại, sự bất an và lo âu bủa vây.
Mạnh Du khó nhọc vượt qua một đêm. Lúc làm việc cô rất muốn được nghỉ ngơi, nhưng giờ phút này nằm trên giường, cô lại thấy vô cùng khó chịu.
Người phụ nữ vươn tay, những ngón tay thon dài trắng trẻo chạm nhẹ vào lớp băng gạc trước mắt.
Trong chốc lát, cô quên mất phải trả lời người trong điện thoại.
Từ Á Cầm chỉ nghĩ là cô không muốn về nhà. Dù sao đứa con gái này tuy là ruột thịt, nhưng mới tìm về được hai ba năm, tình cảm với người trong nhà chẳng hề thân thiết.
“Trung thu, con không về...” Từ Á Cầm chợt nhớ ra, có lẽ Mạnh Du muốn đi tìm bố mẹ nuôi để đón Trung thu, dù sao cô cũng thân với họ hơn. Sắc mặt bà lập tức kém đi, hừ lạnh một tiếng, chuyển chủ đề, “Mẹ nghe nói Phó Tam công tử về nước rồi, con và cậu ấy chung sống thế nào? Hai đứa kết hôn cũng hơn một năm rồi, con cũng nên tính đến chuyện sinh một đứa con đi...”
Từ Á Cầm gọi con rể là Phó Tam công tử.
Giọng điệu vừa xa cách vừa kính trọng, dù sao đó cũng là nhà họ Phó ở Giang Thành.
Bất cứ ai gả vào nhà họ Phó đều là trèo cao.
Chỉ là không ngờ, Phó Tam công tử lại thực sự chọn Mạnh Du làm vợ liên hôn.
Nếu có thể mang thai đứa con của nhà họ Phó, đối với nhà họ Mạnh đương nhiên là có lợi ích to lớn.
Nhắc đến vị con rể này, Từ Á Cầm cười dặn dò, “Trung thu không về cũng được, con cứ chung sống hòa thuận với Phó Tam công tử, đến nhà họ Phó đón Trung thu cũng rất tốt.”
Mạnh Du rất muốn nói, hiện tại cô đang ở bệnh viện.
Chỉ có một mình cô.
Ngay lúc cô định lên tiếng, đầu dây bên kia truyền đến giọng nói nhẹ nhàng của một cô gái trẻ, “Mẹ, em gái lại không về sao?”
Tiếp đó, Từ Á Cầm cúp máy.
Mạnh Du nghe thấy chữ ‘lại’ kia.
Lòng bàn tay từ từ siết chặt lại.
Những chiếc móng tay màu hồng nhạt cắm sâu vào da thịt.
Ba năm trước, cô vừa tốt nghiệp đại học, đột nhiên được thông báo mình là thiên kim thật của nhà họ Mạnh, không phải là cô gái nhỏ ở thị trấn.
Nhưng sau khi đến nhà họ Mạnh, cô cảm thấy rất xa lạ. Nhà họ Mạnh đã có một cô con gái tên là Mạnh Hoan, rõ ràng là thiên kim giả, nhưng Mạnh Du đến đó chỉ có thể làm em gái.
Không có câu chuyện tiểu thuyết nào kiểu thiên kim thật trở về, thiên kim giả lủi thủi rời đi, cũng chẳng có màn kịch thiên kim thật trở về tận hưởng vinh hoa phú quý, cha mẹ ôm nhau khóc lóc thảm thiết. Mà là...
Huyết thống rất quan trọng, nhưng thời gian chung sống, những ký ức bầu bạn dịu dàng lại càng quan trọng hơn.
Mạnh Du có thể hiểu được việc Mạnh Tấn Xuyên và Từ Á Cầm thích Mạnh Hoan hơn, dù sao đó cũng là đứa con họ tự tay nuôi lớn.
Giống như cô cũng cảm thấy bố mẹ nuôi thân thiết hơn...
Không có thời gian vun đắp, huyết thống cũng chỉ là hai chữ mỏng manh.
Mạnh Du thậm chí từng lén nghe thấy Từ Á Cầm nhỏ giọng nói với Mạnh Tấn Xuyên về mình, rằng trên người cô có mùi nghèo hèn, không hiểu chuyện bằng Hoan Hoan.
Mạnh Du thầm nghĩ, may mà vừa rồi cô không nói mình đang ở bệnh viện, vừa mới phẫu thuật mắt xong.
Bởi vì nói ra, cũng chỉ làm bản thân thêm khó xử.
Còn về Phó Tam công tử, Mạnh Du khẽ thở dài. Người chồng liên hôn này của cô, chân trước vừa lĩnh chứng, chân sau đã bay sang châu Âu suốt hai năm trời. Số câu cô nói với anh không vượt quá mười câu.
Trên WeChat, chỉ có vài tin nhắn chào hỏi lúc mới kết bạn.
Ấn tượng về Phó Tam công tử chỉ là một đối tượng liên hôn có ngoại hình hoàn mỹ nhưng tính cách lạnh lùng, khó gần.
Mạnh Du không ngờ, anh lại về nước.
Chắc qua Tết Trung thu này anh sẽ đi. Nghĩ vậy, Mạnh Du cũng thấy thản nhiên. Nếu anh cần cô giúp đối phó với trưởng bối nhà họ Phó, chắc chắn anh sẽ thông báo trước cho cô.
Điều này đã được thỏa thuận rõ ràng trong hợp đồng tiền hôn nhân.
Hôn nhân, là công việc của hai người bọn họ, không có tình cảm.
Sáng sớm ngày thứ tư sau phẫu thuật, Mạnh Du xuống giường vận động. Nằm trên giường mãi thực sự rất khó chịu, cả người cứng đờ.
Khu nội trú khoa mắt đều có trang bị gậy dò đường. Mạnh Du mượn một cây, chậm rãi đi dạo trên hành lang.
Cây gậy dò dẫm trên mặt đất, nếu lỡ đụng trúng thứ gì, Mạnh Du sẽ nhẹ giọng nói xin lỗi.
Ở khu nội trú khoa mắt, bệnh nhân phẫu thuật mù cả hai mắt rất nhiều, mọi người đều đã quen.
Thậm chí còn có người tốt bụng giúp cô chỉ đường.
Mạnh Du vận động vai gáy, cảm nhận được một cơn gió thổi qua má. Hình như cô đã đi đến trước cửa sổ. Cô hít hà ngọn gió bên ngoài, tự do, làm dịu đi mùi thuốc sát trùng. Cơn gió tháng mười thổi qua má cô, mát mẻ và nhẹ nhàng.
Cửa thang máy mở ra, một người đàn ông mặc vest đen bước ra. Dáng người cao ngất, dung mạo và khí chất đều phi phàm, khung xương cực kỳ tuấn tú, nói là ân tứ của tạo hóa cũng không ngoa.
Đôi mắt đen sâu thẳm không chút gợn sóng, tĩnh lặng và thâm trầm.
Phía sau anh là một người có vẻ như trợ lý.
“Phó tổng, Kim lão tiên sinh đang ở phòng bệnh VIP số 7.”
Người đàn ông gật đầu, bước về phía trước. Đột nhiên, mũi giày da của anh bị một cây gậy dò đường quét qua. Anh liếc nhìn người phụ nữ đang chậm rãi bước đi bên cạnh. Cô mặc bộ đồ bệnh nhân rộng thùng thình, mái tóc dài đen nhánh như lụa buộc tùy ý, hơi rối. Khuôn mặt nhợt nhạt mang theo vẻ ốm yếu, tăng thêm cảm giác mỏng manh, dễ vỡ.
Trước mắt cô bị che bởi một lớp băng gạc dày, che khuất hơn nửa khuôn mặt.
Người đàn ông không nói gì, nghiêng người tránh sang một bên.
Mạnh Du cũng biết gậy dò đường của mình lỡ đụng trúng người, vội vàng dịu giọng nói, “Xin lỗi.”
Những ngón tay thon dài trắng trẻo của cô dò dẫm về phía trước. Cô vẫn chưa thể thích ứng với bóng tối trước mắt, phạm vi quét của gậy dò đường hơi rộng, thế là cô lại nói thêm một câu, “Thật sự xin lỗi.”
Người đàn ông gật đầu, “Không sao.”
Giọng anh trầm thấp, nói xong liền đi thẳng về phía trước.
Trợ lý An lại nhìn thêm người phụ nữ bịt băng gạc này một cái, cảm thấy có chút quen mắt. Anh ta bám sát theo sau người đàn ông, đi đến phòng bệnh của Kim lão. Kim lão bị đục thủy tinh thể, gần đây vừa phẫu thuật ở đây. Ông là thầy giáo thời đại học của Phó Thanh Thiệu, một giáo sư già khoa tài chính.
Sau khi thăm Kim lão xong, Phó Thanh Thiệu rời khỏi phòng bệnh.
Trợ lý An chợt nhớ ra điều gì đó, do dự một chút, “Phó tổng... người phụ nữ vừa rồi... hình như là phu nhân.”
Bước chân đang đi về phía trước của Phó Thanh Thiệu khựng lại, “Cái gì?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)

