Vì hai nhà là chỗ bạn bè quen biết đã nhiều thế hệ, bà cũng đã chứng kiến cả quá trình trưởng thành của Giang Hách nên muốn tôi phải đích thân qua an ủi cậu ta thì bà mới yên tâm được.
Tuy tôi đã nhiều lần tỏ ý rằng mình không muốn đi nhưng cuối cùng vẫn không kháng cự được mệnh lệnh hết sức chấp nhất từ bà.
Thậm chí, để tôi không chạy trốn dọc đường, bà còn dặn anh lái xe nhất định phải đưa tôi đến tận cửa nhà Giang Hách.
Tôi đành phải cầm hộp canh đi ra xe.
Hôm nay trời lộng gió, hàng ngô đồng ven đường xào xạc tiếng lá reo.
Tôi choàng thêm chiếc áo khoác mỏng rồi xuống xe, đập vào mắt là một căn biệt thự ba tầng màu trắng trong ánh chiều tà.
Ánh sáng còn sót lại của ngày đang phủ lên tòa biệt thự một lớp hào quang màu vàng vỏ quýt, cái màu khiến người ta nhìn lâu sẽ thấy nhức mắt và bực bội.
Thật quen thuộc!
Khi còn bé, tôi rất thích chạy sang nhà cậu ta chơi, thậm chí còn từng sống nhờ ở đây cùng cậu ta hai năm.
Nơi này, từng là chốn tràn đầy hình ảnh của tôi và cậu ta…
Tôi của khi ấy, mặc dù bản thân cũng hết sức đau lòng nhưng vẫn cố kìm nén để an ủi và động viên Giang Hách trong lúc cậu ta uể oải mất tinh thần vì thất tình.
Cậu ta của khi ấy, từng nói cả đời sẽ đối xử thật tốt với tôi, không bao giờ phụ tôi, và tôi đã tin tưởng bằng cả trái tim mình.
…
Con tim nhỏ bé như bị xé toạc.
Cơn đau khiến tôi run rẩy cả người.
Thật lâu sau, tôi mới bình tĩnh lại, mở hộp giữ ấm ra, mùi canh xương hầm thơm ngào ngạt lan vào không khí, tôi đặt nó xuống đất, đổ ra cho một con chó hoang ăn.
Đồ tốt như thế này, cậu ta không xứng hưởng.
Đợi đến khi con chó nhỏ đã ăn sạch sẽ phần canh, tôi mới đứng lên, chuẩn bị ra về.
Ai ngờ, vừa mới quay đầu lại nghe có người gọi tên tôi.
Giọng nói vừa trẻ con lại vừa quen thuộc đó khiến tôi chẳng buồn quay đầu lại.
Giang Hách bước vội tới trước mặt tôi, cây nạng trong tay chống không vững, suýt thì ngã sấp xuống.
Vầng trán trắng trẻo lấm tấm mồ hôi, cậu ta gằn từng tiếng: “Lâm Yên, rồi cuộc cậu đang giở trò rồ dại gì nữa?”
Cơn nghẹn ngào mới dâng lên trong họng đã bị tôi đè xuống.
Thiếu niên trước mắt non nớt lại kiêu ngạo bướng bỉnh, đó từng là dáng vẻ tôi yêu thích nhất.
Tôi nhếch môi, lạnh nhạt thả một câu: “Không hiểu cậu nói gì.”
Nói đoạn, tôi tiếp tục bước đi.
Cậu ta vội chắn trước mặt tôi, ngực phập phồng kịch liệt mấy hồi, môi tái nhợt, có thể thấy rõ, vài bước ngắn ngủi này, cậu ta đã phải bước đi cực kì gian nan đau đớn.
“Sao bỗng dưng cậu không quan tâm tôi nữa?” Giang Hách nhìn tôi, ánh mắt hừng hực và chăm chú, như thể muốn tìm được thông tin nào đó từ nét mặt tôi, nhưng cậu ta nhìn mãi vẫn không thu được gì có ích.
Sau, cậu ta lại chỉ vào hộp giữ ấm kia, nói: “Canh xương hầm này là cho tôi đúng không? Sao lại đổ cho chó? Trước kia không cho cậu tới nhà tìm tôi, cậu cứ nằng nặc đòi qua, hôm nay tới rồi lại không vào. Tôi bị thương đã mấy ngày rồi, cậu đến một câu hỏi han cũng không có, rốt cuộc cậu…”
“Như vậy không phải tốt hơn sao?” Tôi ngắt lời cậu ta, “Dù sao thì trước nay cậu luôn thấy tôi rất phiền mà.”
Giang Hách cứng họng, hồi lâu mới gật đầu: “Ờ, đúng là tôi không thích cậu cứ bám lấy tôi, cậu tránh xa tôi ra, tôi mới thấy dễ chịu.”
Nói đến đó, cậu ta lại nhìn tôi chằm chằm, rồi nhếch mép trào phúng: “Lâm Yên, tốt nhất cậu đừng có chơi trò lạt mềm buộc chặt với tôi, cậu biết đấy, tôi ghét nhất mấy thứ mánh lới này.”
Mánh lới?
Thực ra, cũng chẳng trách được nếu Giang Hách lại nghĩ thế.
Đời trước, để thu hút sự chú ý của cậu ta, quả thực tôi đã từng làm ra rất nhiều chuyện vừa ngu xuẩn lại vừa ấu trĩ ngớ ngẩn.
Tuy cuối cùng cũng được như nguyện, trở thành vợ cậu ta, nhưng tôi chưa từng chiếm được trái tim cậu ta, thậm chí còn rơi vào kết cục chết thảm đầu đường.
Vì thế, đời này tôi không muốn lãng phí chút thời gian và tình cảm nào cho cậu ta nữa.
“Cậu tự đánh giá cao bản thân rồi, tôi chẳng có thời gian chơi mấy trò này với cậu đâu.”
Tôi nhếch mép, giọng bằng phẳng không hề gợn sóng.
“Canh này là do mẹ tôi nhất quyết bắt lái xe đưa tôi mang tới đây, cậu cũng biết tính mẹ tôi rồi đấy… Cứ coi như cậu đã ăn canh rồi, đừng cố tình gây phiền toái cho tôi nữa.”
Giang Hách trợn mắt như không thể tin nổi: “Cậu coi tôi là con chó hoang chắc?”
Tôi nhún vai: “Nếu cậu nghĩ thế thì tôi cũng đành chịu thôi.”
Nói xong, không để cho cậu ta có cơ hội dây dưa thêm, tôi bước nhanh về xe.
Mỗi ngày tới lớp thấy cậu ta đã đủ khiến tôi khó chịu lắm rồi, hiện giờ, tôi chỉ muốn nhanh chóng biến khỏi đây.
Ai ngờ, mới đi được vài bước, chiếc hộp giữ nhiệt kia đã bay một vòng trong không trung rồi hạ cánh ‘xoảng’ một tiếng xuống mặt đất.
Tiếp đó là tiếng gầm gào đầy phẫn nộ của Giang Hách từ phía sau vọng tới: “Ông đây không thèm cái bát canh chết tiệt đấy.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)

