4
Từ sau lần đưa canh ấy, tôi và Giang Hách không còn nói gì với nhau nữa.
Tôi không tham dự bất cứ chuyện gì có liên quan đến cậu ta, không hề mặt dạn mày dày bám lấy cậu ta, cố gắng nịnh nọt, tâm tư của tôi đã dốc hết cho việc học, tôi muốn sớm ngày trở lại lớp A.
Đợi khi nào về lớp A, tôi sẽ không cần phải ngày ngày đối mặt với cậu ta nữa. Hai năm sau thi đại học rồi, tôi cũng sẽ không như đời trước, cố tình thi không tốt để đến thành phố nơi cậu ta học đại học, chứng kiến cậu ta cùng mối tình đầu biệt Lâm Yên lại tái hợp, đau khổ vật vã lại vui sướng hân hoan.
Tôi sẽ bay thật xa, tốt nhất là mỗi người một chốn, đời này đừng bao giờ cùng xuất hiện một nơi nữa.
Nhưng chương trình học hiện nay với tôi quả thực có hơi quá sức, vì tính ra, tôi đã rời xa mái trường khá lâu rồi.
Tôi bèn bảo mẹ tìm cho tôi một gia sư dạy kèm, giữa rất nhiều lựa chọn, tôi chọn một bạn cùng khối, học lớp A trường tôi, tên là Tịch Trưng.
Người này chính là thí sinh trong kì thi vào cấp 3 năm ấy đã đè lên đầu tôi, chiếm vị trí thủ khoa thành phố.
Lần đầu tiếp xúc, cuộc trò chuyện của chúng tôi cũng rất đặc biệt, lời ít mà ý nhiều.
Tôi nói: “Tôi muốn tăng thành tích trong thời gian ngắn nhất để quay trở lại lớp A.”
Cậu ấy nói: “Để đó tôi lo.”
Tôi bắt đầu qua lại thường xuyên với Tịch Trưng, ở trường, gặp phải bài nào khó giải, tôi sẽ đánh dấu lại, sau đó tranh thủ giờ nghỉ giải lao để tới lớp A hỏi cậu ấy.
Thậm chí, có những hôm sau giờ học, tôi còn rủ cậu ấy ra cửa hàng thức ăn nhanh gần trường để luyện đề.
Lâu ngày, trong trường lại xuất hiện một tin đồn mới.
Bọn họ rỉ tai nhau rằng, Lâm Yên tôi đây – một tay simp lord có số má cấp độ huyền thoại - không còn vo ve xung quanh Giang Hách nữa là vì đã đổi mục tiêu.
Lại còn mưu mô đến độ lấy danh nghĩa học tập để quấy rầy học sinh tiêu biểu của khối, thật là ghê tởm.
Chuyện này ngày càng khiến đám fan girl của Tịch Trưng bất mãn, thậm chí có một ngày, sau khi tan học, họ đã dồn tôi tới cổng sau.
“Lâm Yên, tránh xa Tịch Trưng ra. Loại học sinh lớp F dưới đáy xã hội như mày không xứng lảng vảng quanh cậu ấy đâu.”
Một nữ sinh hùng hổ lên tiếng, cô nàng này cao lớn vạm vỡ, cắt đầu đinh như con trai, tôi phải ngước cổ lên mới trông rõ, hình như đây là học sinh năng khiếu bên lớp C, thuộc chuyên ngành đẩy tạ.
Ba nữ sinh phía sau tuy không cao lớn như cô ta nhưng trông cũng rất dữ dằn.
Bốn người này mau chóng vây tôi vào giữa.
Tôi nhún vai bình thản nói: “Tịch Trưng là gia sư dạy kèm do nhà tôi mời, tôi bỏ tiền, cậu ấy bỏ công, tôi không lợi dụng cậu ấy không công nhé.”
Cô nữ sinh tóc ngắn kia cười cười khinh khỉnh: “Dạy kèm cái gì? Đấy chẳng phải là cái cớ do mày kiếm ra để bám lấy Tịch Trưng sao? Lâm Yên, mày thật đúng là vô liêm sỉ, trước đây theo đuổi Giang Hách cũng đã giở đủ trò, không cưa nổi Giang Hách xong quay sang tán Tịch Trưng à? Tao cũng thấy mất mặt thay cho mày đấy.”
“Thật, mày khiến người ta thấy gớm quá đi.”
“Tịch Trưng không thích loại lăng nhăng như mày đâu, còn đang đi học mà không chịu học hành, chỉ biết yêu đương.”
“Tịch Trưng là học sinh nghiêm túc, nếu mày cứ bám lấy cậu ấy như thế, sau này thành tích thi cử của cậu ấy trượt giảm, ảnh hưởng tới kết quả thi đại học thì làm sao? Mày có gánh được trách nhiệm ấy không?”
“Không cần nhiều lời với nó.” Cô gái tóc ngắn kia đã mất kiên nhẫn, ưỡn ngực đẩy tôi, khiến tôi bị đẩy lùi về sau mấy bước.
“Không cho mày thấy mặt, có khi mày còn không biết sai ở đâu đâu.”
Dứt lời, cô ta quay lại ra hiệu, mấy nữ sinh kia cũng kéo tay áo chuẩn bị đánh nhau.
“Các cô làm gì đấy hả?” Bỗng Tịch Trưng từ đâu chạy tới, hớt hải kéo tôi lại, đẩy ra sau lưng mình.
Thiếu niên mới 16 tuổi nhưng đã cao hơn 1m8, vai rộng lưng dài, thẳng người hiên ngang chắn trước mặt tôi, thể hiện một khí thế uy nghiêm bất khả xâm phạm.
Mấy nữ sinh kia thấy Tịch Trưng tới, vẻ hung ác vừa rồi lập tức biến mất tăm, trở nên ngoan hiền hẳn, thậm chí còn có vẻ vô tội và đáng yêu nữa.
Chậc, xem kịch hát Tứ Xuyên người ta cũng không thay đổi sắc mặt lẹ vậy được đâu.
“Tịch Trưng, cậu đừng bị Lâm Yên lừa, cô ta là đồ giả tạo, rất giỏi vờ vĩnh, trước theo đuổi Giang Hách không được nên giờ quay sang tán cậu đấy.”
“Chúng tớ chỉ muốn tốt cho cậu thôi, cô ta là loại học sinh đội sổ ở lớp F, cứ làm phiền cậu thế, nhỡ ảnh hưởng tới bài vở của cậu thì sao?”
“Cô ta chỉ muốn hẹn hò yêu đương với cậu thôi, không như chúng tôi, chúng tôi luôn lo nghĩ cho cậu.”
Thật luôn đấy!
Vừa chửi tôi giả tạo rồi lại nói ra những lời còn giả tạo hơn thế.
Nhưng người đứng trước mặt tôi đã cắt lời.
“Lâm Yên là bát cơm của tôi đấy.”
Lời nói dứt khoát dõng dạc đến độ tôi cũng phải sửng sốt.
Tịch Trưng ôm vai tôi, hùng hồn tuyên bố: “Tôi phải sống nhờ vào cậu ấy cả đấy, cho nên nếu ai chặt đứt con đường kiếm cơm của tôi, tôi nhất định sẽ hủy hoại thiên đường của kẻ đó luôn.”
Khụ!
Thì ra cũng là một thiếu niên đang trong thời điểm dậy thì, tâm tư phản nghịch.
Cậu chàng nói xong liền kéo tay tôi bước nhanh khỏi đó, bỏ lại bốn gương mặt nghệt ra.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)

