2
Không còn lấy Giang Hách làm trung tâm cuộc sống nữa, tôi chợt nhận ra, quỹ thời gian của mình thật dồi dào.
Tôi có thể thoải mái tám chuyện trên trời dưới đất với các bạn nữ sinh, chia sẻ món sữa dâu và món bánh ngọt yêu thích của mình với các bạn.
Còn có thể chơi vật tay với đám nam sinh, gấp máy bay giấy phi xem của ai bay xa hơn, thật vui vẻ.
Cũng có tâm tư lôi hết những cuốn sách bài tập nâng cao trước đây từng nhét trong hộc bàn ra, làm từng đề từng trang.
Tan học, còn có thể đi thăm đám mèo hoang ngụ nhờ trong trường, lấy hộp giấy bỏ đi gập ổ cho chúng nó.
…
Thời trung học không cần lo chuyện tình cảm, lo được lo mất vu vơ, thì ra lại là thời thanh xuân rực rỡ và tươi đẹp đến thế.
Cứ thế qua chừng mấy ngày, cuộc thi bóng rổ của trường đã tới.
Thầy chủ nhiệm lớp bảo chúng tôi ra sân thể dục, cổ vũ cho đội bóng rổ của lớp.
Còn nhớ đời trước, tôi đã xây dựng cả một đội cổ động viên, học rất nhiều động tác cổ vũ có độ khó cao, chỉ để cổ vũ cho đội bóng rổ của Giang Hách.
Nhưng vì đồng đội vô ý, tôi đã té rất nặng, thân thể đầy vết thương.
Cuối cùng, đội bóng rổ của Giang Hách đạt điểm cao nhất cuộc thi.
Khắp trời đầy ắp tiếng vỗ tay và xác pháo giấy.
Trong mắt cậu ta khi ấy, có anh em đồng đội, có vinh quang, chỉ không có tôi.
Vì thế, lần này tôi lấy lí do sức khỏe, xin phép thầy cho nghỉ, một mình ở lại phòng học nhẩm từ vựng tiếng Anh.
Những chuyện ngốc nghếch hoang đường của kiếp trước, tôi nghĩ kiếp này mình sẽ không bao giờ đi làm lại nữa.
Tôi viết nốt dãy từ vựng, lạnh nhạt phủ định.
Giang Hách của thời kì này, quả thực chỉ thiếu nước viết rành rọt mấy chữ ‘Tôi ghét Lâm Yên’ lên mặt thôi.
Tôi không đi, cậu ta mới vui vẻ đó.
Tống Ninh lại liên miên nói một hồi những chuyện ngoài cầu trường với tôi.
Mặc dù tôi không có tâm tình nghe mấy chuyện không liên quan, nhưng cũng không đành lòng cắt đứt lời cô bạn khiến cô ấy mất hứng, đành mượn cớ ra ngoài lấy nước uống.
Ai ngờ, mới ra đến cửa phòng học đã thấy có vài người bước vội đến.
Tôi đang tính nghiêng người nhường đường thì Trương Thiếu Dương đã bước lên, cậu ta đang đỡ Giang Hách, lớn tiếng hô to với tôi: “Lâm Yên, cậu có chai phun sương giảm đau hạ nhiệt đúng không? Mau đưa ra đây xịt cho Giang Hách chút, cậu ấy bị thương rồi.”
Quả thực, vì Giang Hách thích chơi bóng rổ nên tôi có chuẩn bị sẵn một hòm thuốc cá nhân, trong đó có rất nhiều loại thuốc nhập khẩu khó tìm ngoài thị trường, cực kì có hiệu quả với những chấn thương gặp phải khi chơi thể thao.
Chỉ có điều…
Đời trước… rõ ràng cậu ta thắng mà, sao đời này lại bị thương nhỉ?
“Lâm Yên, ngây ra đó làm gì?” Trương Thiếu Dương sốt ruột giục.
Bấy giờ tôi mới lấy lại tinh thần, liếc nhìn cái mắt cá chân sưng đỏ của Giang Hách, thờ ơ nói: “Thuốc quá hạn, vứt rồi.”
Nói xong câu đó, tôi cầm Lâm Yên nước bước đi, chẳng buồn ngó tới cậu ta dù chỉ một giây nữa.
Nghĩ linh tinh làm gì?
Cậu ta bị thương thì liên quan gì đến mình?
Tôi thì có lý do gì để mà đi xót xa thay cho cậu ta?
Phía sau lưng, nghe Trương Thiếu Dương hít mạnh một hơi, đồng thời có một ánh nhìn hừng hực chọc thẳng tới lưng tôi, như thể muốn đâm thủng nó ra.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)


Truyện thì có thể trọng sinh chứ thực tế thì không , nên tỉnh táo nha các cô gái biết dũng cảm theo đúng tình yêu là tốt nhưng đi đôi vs việc học nha , học là quan trọng nhất