1
Học sinh trường Trung học số 2 đều đang xôn xao một chuyện, Lâm Yên – kẻ theo đuôi số một của Giang Hách – đã thay lòng đổi dạ rồi.
Lúc ôn bài buổi sáng không thấy đưa sữa cho Giang Hách, lúc Giang Hách chơi bóng rổ không thấy tới đưa đồ uống và khăn lông, cũng không thấy đến thư viện thật sớm để tranh chỗ giùm Giang Hách, ngay cả trong giờ học cũng chẳng còn líu ríu bên cạnh Giang Hách nữa rồi.
“Đã theo đuổi gần năm nay rồi, sao lại tự dưng bỏ ngang nhỉ?”
“Có khi là đang dỗi tí thôi, chắc đang chờ Giang Hách dỗ dành đấy mà.”
“Tớ thấy có khi là thay lòng rồi, nghe nói hotboy trường Trung học số 3 đang theo đuổi cậu ta đấy.”
‘Bộp’ một tiếng, Giang Hách bực dọc vỗ quyển sách giáo khoa môn tiếng Anh lên bàn: “Đang giờ ôn bài buổi sáng, muốn nói chuyện riêng thì ra ngoài mà nói.”
Vừa đúng lúc này, tôi cũng đi tới cửa lớp.
Cả phòng học im phăng phắc.
Mấy chục đôi mắt chòng chọc nhìn tôi.
Tôi bình thản bước tới bàn mình, kéo ghế, ngồi xuống.
Mở cặp sách, thấy bên trong có hai bình thủy tinh đựng sữa tươi.
Hẳn là cô giúp việc trong nhà vẫn giữ thói quen làm nóng hai bình sữa cho tôi mang đến lớp, mà quên mất tôi đã dặn từ nay về sau chỉ mang một bình là đủ.
Người ngồi cùng bàn Giang Hách là Trương Thiếu Dương quay sang chọt chọt cánh tay cậu ta, hạ giọng bảo khẽ: “Lâm Yên chắc đang định lấy lòng cậu đấy, tớ đã bảo cô nàng chẳng duy trì được mấy ngày đâu mà.”
Giang Hách khẽ nheo mắt, nhưng ngay dưới cái nhìn kiêu ngạo của cậu ta, tôi đưa chai sữa cho cô bạn cùng bàn.
“Mời cậu uống sữa nè.”
Tống Ninh khiếp sợ giật mình, nghi hoặc hỏi lại: “Cho tớ thật à?”
Tôi gật đầu, sau đó mở sách ngữ văn, bắt đầu đọc bài.
Tống Ninh ghé lại gần, tò mò hỏi: “Yên Yên này, sao lại bắt đầu chăm học thế?”
Tôi không ngẩng đầu, đáp: “Tớ tính học kỳ sau thi sang lớp A.”
Thành tích thi vào trung học của tôi là Top 2 toàn thành phố, nhưng để được học cùng lớp với Giang Hách, tôi đã cố ý bỏ rất nhiều câu hỏi trong bài kiểm tra chất lượng tháng đầu tiên, thế là thành công bị đẩy từ lớp A sang lớp F.
Nhưng hôm nay, tôi đã không còn lý do tiếp tục ở lại lớp này nữa.
Cứ nhớ tới, nam sinh sau lưng kia, đã từng ở một kiếp nào đó, vào chín năm sau trở thành chồng tôi, rồi trong khi tôi cực khổ thai nghén sinh mệnh mới của hai chúng tôi, người đó lại đang bồi hồi trong vòng tay ngọt ngào của mối tình đầu…
Để rồi sau đó, làm hại đứa nhỏ cùng dòng máu với anh ta, cùng tôi chết nơi đầu đường, giữa đêm lạnh giá, mà chưa từng có cơ hội mở mắt nhìn ngắm thế giới này một lần…
… Là tôi không cách nào tha thứ cho người đó được.
Vì thế, nghiệt duyên này, hãy cứ để tôi tự tay chặt đứt từ sớm đi!
Buổi trưa, tôi với Tống Ninh đến căn tin mua cơm, cô đầu bếp múc sườn xào cho tôi rồi lại cười híp mắt hỏi: “Hôm nay mua gì cho Giang Hách nào? Nay có món cá sóc thằng bé thích đó.”
Tôi hơi sửng sốt.
Nhắc tới quá trình theo đuổi Giang Hách thời trung học của tôi, có thể nói là vừa nhiệt thành lại vừa dũng cảm.
Nhét đầy thư tình trong hộc bàn cậu ta.
Trèo lên bục đại biểu dưới chân cột cờ, ngó lơ cảnh cáo của hiệu trưởng, cần loa lớn tiếng tỏ tình với cậu ta.
Vì thế, ngay cả cô đầu bếp ở căn tin cũng biết món ăn cậu ta thích.
Tất cả mọi người đều biết tôi thích Giang Hách.
Thích đến độ cuồng nhiệt, như lao vào ngõ cụt cũng không chịu quay đầu.
Giờ đây ngẫm lại, chỉ cảm thấy nực cười.
Tôi lắc đầu: “Không ạ, nay cháu không mua cơm cho cậu ta nữa.”
Dừng một chút, tôi lại bổ sung: “Sau này cũng không lấy cơm cho cậu ta nữa ạ.”
Tôi ngồi vào bàn, rưới nước sốt sườn xào lên cơm rồi đáp: “Chẳng có gì đâu, chỉ là đột nhiên tớ cảm thấy những chuyện tớ làm trước đây thật vô vị.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)


🩵