Hạ Đình Đồng hôn mê.
Không rõ là đau đến ngất đi, hay là tức đến ngất đi.
Gió tuyết mịt mù.
Thiếu niên áo tím không đợi được lời đáp đầy mừng rỡ như điên từ người trong lòng, chỉ thấy Hạ Đình Đồng trước mắt tối sầm, ngất lịm đi.
Hắn sững sờ hồi lâu, ngỡ rằng chỉ là ảo giác, bèn khom người bế ngang người đã mất ý thức giữa tuyết lên.
Rất nhẹ, rất mềm, có thể cảm nhận được từng khúc xương nhô lên dưới lớp da, còn có nhiệt độ cơ thể thấp hơn hắn không ít, áp lên lòng bàn tay, thật dễ chịu, cũng thật an tâm.
Chỉ tiếc, đây cũng chẳng phải là một dấu hiệu tốt đẹp gì.
Hắn siết chặt bàn tay, ôm người sát vào lòng hơn một chút, rồi lại cố nén không ôm trọn hoàn toàn, cứ thế bế người, vô định bước đi giữa màn tuyết trắng.
Ngọc bài bên hông nóng rực lên, từng hàng chữ màu vàng nhạt không ngừng hiện ra trên mặt ngọc, trong chớp mắt đã lướt qua mấy chục dòng, đủ thấy người gửi tin nóng lòng đến mức nào.
“Thiếu quân, ngài đang ở đâu?”
“Thiếu quân, nguy cơ ở Hàn Sơn Cảnh đã được giải.”
“Thiếu quân, thế giới khởi động lại, xin mau trở về.”
“Thiếu quân, bên ngoài nguy hiểm, xin ngài đừng tùy tiện đi lại, ta sẽ lập tức tới tìm ngài.”
“Thiếu quân...”
...…
Linh lực hóa thành lưỡi dao, chém đứt sợi dây buộc, ngọc bài rơi xuống đất, lại ngay trong khoảnh khắc chạm đất bị ngọn lửa vô danh thiêu cháy, chớp mắt hóa thành tro bụi, tan biến vào hư vô.
Thân thể Hạ Đình Đồng quá mức suy nhược.
Cũng không biết có phải vì trước lúc chết ở kiếp trước đã quá mệt mỏi hay không, dù sống lại một đời, tinh thần hắn vẫn rệu rã vô cùng, liên tục lặp đi lặp lại những cơn ác mộng.
Trong mộng, khi thì khắp núi đồi chất đầy thi thể, vô số gương mặt quen thuộc ngâm trong biển máu, đôi mắt vô thần như mặc ngọc phủ bụi; khi thì là đôi mắt khô cạn trống rỗng của cố nhân, trên những tờ giấy bay tán loạn đều là phác họa về cảnh tượng dị thế, tuyệt vọng nói rằng mình muốn về nhà; rồi chợt lại là trăm hoa nở rộ trong Đồ Mĩ Châu, từng vò rượu chồng chất che kín cả gương mặt người đối diện, có người ngồi trước mặt hắn, nhẹ giọng nói: “Đến đây thôi, như vậy đã rất tốt rồi.”
...…
...…
Trong mộng là u tối, phẫn nộ cùng nghẹn khuất; đến lúc tỉnh lại, tim vẫn đập dữ dội, trên mặt lạnh buốt. Hạ Đình Đồng đưa tay lau đi, cả bàn tay đều là nước mắt.
Ký ức xưa dần dần sống lại trong đầu, Hạ Đình Đồng xuống giường, lưu luyến vuốt ve góc bàn sứt mẻ.
Chiếc bàn này vốn là của tiểu sư đệ không dùng nữa. Thuở nhỏ cùng học viết chữ, tiểu sư đệ chạy nhảy va phải góc bàn đến vỡ đầu, khóc mãi không thôi, sư huynh bèn chém một kiếm cắt mất góc bàn để dỗ dành. Vốn là vật định bỏ đi, hắn thấy đáng tiếc nên chuyển về phòng mình dùng, trái lại trở thành món đồ đáng giá nhất trong căn phòng rách nát này.
Góc bàn sứt ấy, mỗi khi rảnh rỗi hắn đều sẽ đưa tay vuốt ve. Hơn mười năm qua, đã bị hắn mài đến nhẵn bóng.
Đây là phòng của hắn, hắn thật sự đã trở về Ngọc Hành Tông.
Hạ Đình Đồng khẽ thở phào, nghỉ ngơi chốc lát rồi lại cảnh giác đứng dậy, vén vạt áo, trước tiên kiểm tra thương thế trên người. Miệng vết thương đã được xử lý rất tốt, tâm mạch cùng đan đài đều hoàn toàn khôi phục, không ảnh hưởng đến việc tu luyện, thương tích ngoài da cũng đã khép lại hơn nửa. Tốc độ hồi phục còn nhanh hơn mấy lần trước đây, hơn nữa tu vi dường như còn có dấu hiệu tinh tiến.
Hạ Đình Đồng khẽ nhíu mày, nhớ tới người kia dưới vực sâu, trong lòng thấp thoáng bất an.
Hắn đi tới góc phòng, thuần thục kéo mở tủ, định thay một bộ y phục rồi ra ngoài dạo một vòng. Ai ngờ cửa tủ vừa mở, một cuộn chăn đệm từ trên đầu rơi xuống, trùm kín cả người hắn.
Hắn luống cuống dời đống đồ sang một bên, nhìn kỹ thì phát hiện cách bày biện trong tủ cũng đã thay đổi. Vốn chỉ có hai bộ đệ tử bào, giờ chỉ còn lẻ loi một bộ.
Ai lại lấy mất y phục của hắn?
“Tiểu Hạ sư huynh!”
Một giọng nói đầy vui mừng chợt vang lên ngoài cửa sổ. Gương mặt bầu bĩnh trẻ con thoắt hiện qua khung cửa, kèm theo tiếng reo lanh lảnh: “Cuối cùng huynh cũng tỉnh rồi!” Cửa phòng bị người ta đẩy bật ra, một tiểu đồng tử lem luốc xông vào như chú chim sẻ tròn vo, ríu rít quanh Hạ Đình Đồng không ngớt.
“Hu hu hu, Tiểu Hạ sư huynh, huynh làm mọi người sợ chết khiếp! Huynh hôn mê suốt bảy ngày rồi!”
“Huynh không sao chứ? Bụng còn đau không?”
“Nghe Thiếu tông chủ nói, mọi người gặp phải yêu ma Ngũ Cảnh, còn gặp cả tuyết lở, có thể sống trở về đúng là phúc lớn mạng lớn.”
“Trên người huynh nhiều vết thương quá, có đau không? Có choáng không? Đệ đi gọi sư phụ tới...”
Một tràng câu hỏi dồn dập đổ ập tới, khiến Hạ Đình Đồng nghe mà hoa cả đầu.
“Ta đã khá hơn nhiều rồi, không cần lo lắng.” Hạ Đình Đồng nhanh tay lẹ mắt túm lấy tiểu đồng tử đang định chạy đi, “Cũng không cần làm phiền Tống trưởng lão.”
Đây là Bạch Thuật, đồng tử sắc thuốc của y sư trong tông môn, tuổi còn nhỏ nhưng đặc biệt lắm lời.
Căn cốt Hạ Đình Đồng bình thường, thiên phú cũng chỉ tầm thường. Muốn có thành tựu trên con đường tu luyện, hắn phải cố gắng gấp trăm ngàn lần người khác, vì thế thường xuyên bị thương do tu luyện, lui tới dược đường rất chăm chỉ, cũng vì vậy mà quen thuộc với trưởng lão và các đệ tử bên đó hơn.
“Tiểu Bạch Thuật, ta đã trở về bằng cách nào?” Hạ Đình Đồng xoa đầu cậu, ôn hòa hỏi.
Vẻ mặt hưng phấn của tiểu đồng tử lập tức cứng đờ, sau đó nhỏ giọng nói: “Tiểu Hạ sư huynh... huynh không phải quên hết rồi đấy chứ?”
Hạ Đình Đồng: “?”
Tiểu đồng tử dìu hắn đến ngồi bên bàn, để Hạ Đình Đồng ngồi vững rồi rót cho hắn một chén nước cầm trong tay, sau đó nghiêm túc nói: “Bảy ngày trước, huynh mình đầy máu, hơi thở mong manh, được một phàm nhân mù mắt cõng từ chân núi lên.”
Hạ Đình Đồng thoáng hiện vẻ mờ mịt trong mắt: “... Cái gì?” Đâu ra người mù, lại còn là phàm nhân?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



