Chết tiệt! Quả nhiên hắn đoán không sai! Ma Tôn với Huyền Tiêu...
Đều là vai chính!
Theo bản năng, Hạ Đình Đồng tìm kiếm chùm ánh sáng kia, chỉ thấy ngọn lửa trắng bệch vẫn đang cháy dữ dội như muốn chống lại điều gì đó.
Linh khí giữa thiên địa gần như bị rút sạch, giữa vùng hoang nguyên hình thành từng cột hỏa long quyển đáng sợ, nối thẳng trời đất.
Hạ Đình Đồng cảm nhận rõ sinh cơ của mình cũng đang không ngừng bị hút về phía ấy.
Hắn bỗng nhiên hiểu ra điều gì.
“Đó là ai?”
Hạ Đình Đồng chộp lấy y phục của kiếm tu bên cạnh, chỉ thẳng về phía cột sáng kia, sốt ruột hỏi.
“Hắn là ai?!”
“Đừng lo, Thiếu Quân sẽ cứu tất cả chúng ta.” Kiếm tu hỏi một đằng trả lời một nẻo, nắm lấy cánh tay Hạ Đình Đồng, định kéo hắn đi.
Nhưng cảm giác quỷ dị kia lại lần nữa ập tới.
Lạnh lẽo.
Tuyệt vọng.
Cảm giác cận kề cái chết từng chút từng chút một liếm lên linh hồn hắn.
Hạ Đình Đồng gần như không thở nổi. Hắn nhìn biển lửa mênh mông tựa muốn thiêu rụi vạn vật trước mắt, mạnh tay đẩy người bên cạnh ra.
Hắn nhảy lên trường kiếm, kết pháp quyết, đạp gió lao lên. Gió mạnh thổi phần phật cuốn tung ống tay áo. Vô số người đều đang liều mạng bỏ chạy, chỉ riêng hắn ngược dòng mà đi, không chút do dự lao thẳng về phía "mặt trời" giữa vùng hoang nguyên.
Thế nhưng biển lửa vẫn chưa tắt.
Ngọn lửa trắng bệch liếm lên thân thể hắn, y phục cùng huyết nhục đều lần lượt bốc cháy. Hạ Đình Đồng giống hệt một con thiêu thân lao vào lửa, mang theo đốm lửa đầy người, chạy như điên trên mặt đất nứt nẻ, hướng về bóng người cũng đang chìm trong lửa mà gào lớn:
“Là ngươi sao?!”
Không ai đáp lại.
Hạ Đình Đồng còn rất nhiều điều muốn nói. Rất nhiều điều muốn hỏi.
Chỉ tiếc ngọn lửa quá lớn.
Hắn đã kiệt sức.
Thân thể bốc cháy rồi ngã xuống đất. Thế nhưng từ đầu đến cuối...Vẫn không thể tiến gần thêm một bước tới bóng người ấy.
Bên trong biển lửa, mọi thứ đều đang sụp đổ.
Bên ngoài biển lửa, lại như có một ý chí vô hình bao phủ cả thế giới.
Thời gian bị đảo ngược.
Mọi thứ đều đang quay ngược trở về.
Chính là cảm giác này, là cảm giác hắn đã trải qua mười mấy lần rồi…
Lại...
Sắp...
Bắt...
Đầu...
Lại!
Đ*ệt!
Không một ai để ý tới hắn. Bao nhiêu bi phẫn chất chứa trong lồng ngực đều không có chỗ phát tiết. Cuối cùng hắn chỉ kịp ném mạnh cái vỏ kiếm về phía bóng người cao cao tại thượng cách đó không xa, dùng cổ họng đã rách nát mà gào lên:
“Ta đ*ệt tổ tông nhà ngươi!”
Nhất định hắn sẽ bắt được tên khốn này!
Sau đó…
Hạ Đình Đồng bị biển lửa hoàn toàn nuốt chửng.
Chỉ còn lại tro tàn.
Lần thứ mười chín.
Hạ Đình Đồng đột ngột mở bừng mắt, hít mạnh một ngụm không khí lạnh buốt. Gió lạnh như đao cắt thẳng vào phổi, đau buốt như kim châm, lại đồng thời xua tan cảm giác nóng bỏng vẫn còn bám chặt lấy hồn phách hắn.
Bị lửa thiêu chết…
Thật sự quá khó chịu.
Bầu trời âm u, hai bên vách núi dựng đứng như lưỡi đao cắt bầu trời thành một khe hẹp dài hun hút. Tuyết lớn đầy trời chậm rãi rơi xuống như lông ngỗng, phủ kín người hắn thành một tầng thật dày.
Hàn Sơn Cảnh - Lạc Tuyết Nhai.
Mấy ngọn núi lớn lởm chởm, cổ thụ rễ quấn.
Là khung cảnh quen thuộc.
Khung cảnh mà hắn đã nhìn suốt mười tám lần.
À không.
Bây giờ…
Là lần thứ mười chín.
Hạ Đình Đồng lại quay về thời niên thiếu. Quay về vực sâu nơi hắn chết lần đầu tiên.
Hắn khẽ thở ra một làn sương trắng mờ ảo, khó nhọc giơ tay phủi lớp tuyết trên người, đồng thời nhớ lại chuyện cũ.
Lúc này hắn vừa bị người ta gi*ết.
Trước ngực một lỗ.
Bụng một lỗ.
Xác bị ném xuống đáy vực, thảm không nỡ nhìn.
Mọi thứ đều quay lại từ đầu. Từ một Bán Tiên Thập Nhị Cảnh. Hắn lại biến thành một con cá tạp Nhị Cảnh có đan điền vỡ nát. Nhưng Hạ Đình Đồng vốn luôn rất lạc quan, dẫu sao đời này hắn đã biết nhiều chuyện hơn.
Biết nhiều kết cục của nhiều người hơn.
Chỉ cần nghĩ đến thôi…
Đã thấy cuộc đời này thật đúng là có "hy vọng" quá đi!
Run rẩy chống tay xuống đất, hắn giống hệt một con cá mắc cạn, nảy tưng tưng mấy cái, cố lật người lại.
Nhưng vừa xoay mình, phần eo bỗng đụng phải một vật cứng ngắc, đưa tay sờ thử.
Là…
Một cẳng chân người.
Hạ Đình Đồng: ?
Hắn nhớ rất rõ. Nơi này...Vốn không có ai.
Chậm rãi quay đầu, đầu tiên đập vào mắt hắn là một vạt áo chồng lớp trải dài trên mặt tuyết, tựa một đóa phù dung đang nở rộ. Theo vạt áo chậm rãi nhìn lên trên.
Là mái tóc dài trắng như tuyết. Là khuôn mặt tái nhợt lạnh lùng. Là một đôi mắt tím sẫm. Tựa kim sa lặn núi, tựa màn đêm tím thẫm trước khi muôn sao sáng lên.
Trầm mặc.
Lạnh lẽo. Mang theo một vẻ cô tịch khó nói thành lời.
Hắn không chớp mắt lấy một lần, chỉ lặng lẽ nhìn y.
Thật xinh đẹp. Cũng quỷ dị quá.
Nhưng Hạ Đình Đồng dám chắc. Suốt mười tám lần trọng sinh trước, hắn chưa từng gặp người này.
Thiếu niên trông chỉ chừng mười tám mười chín tuổi. Dung mạo tuấn mỹ lạnh như băng, không hề có lấy một tia biểu cảm.
Y khẽ gật đầu với Hạ Đình Đồng, vô cùng lễ độ cất tiếng chào: “Xin chào.”
Hạ Đình Đồng: “... Ngươi là ai?”
“Ta tên Phù Phong Yên.” Thiếu niên ngồi xếp bằng trên nền tuyết, trên người đeo đầy mỹ ngọc quý giá, y phục hoa lệ tinh xảo đến cực điểm. Tựa như một vị công tử thế gia vừa bước ra khỏi yến tiệc.
Chỉ tiếc…
Bữa tiệc ấy tám phần là Hồng Môn Yến. Bởi khắp y phục của hắn đều vương đầy máu tươi.
Tựa như sợ Hạ Đình Đồng không biết chữ, y giơ ngón tay khẽ vẽ trong gió tuyết, để phong tuyết tụ lại giữa không trung thành ba chữ thanh nhã.
“Quên nhanh vậy sao? Nửa canh giờ trước... Em và ta vừa mới gặp nhau mà.”
Nửa canh giờ trước?
Hạ Đình Đồng lập tức lục tìm trong ký ức.
Năm nay là năm Lân Đức thứ tám, hôm nay là ngày mười ba tháng mười một, một ngày trước, hắn vừa bị người trong lòng của sư đệ đâm liền hai kiếm rồi ném xuống vực.
Nghĩ kiểu gì…
Cũng không thể quen biết nhân vật trước mặt này mới đúng.
Không đúng...
Bóng dáng trước mặt dần dần chồng khít với bóng người trong biển lửa... Hạ Đình Đồng bỗng cứng đờ cả người.
“Khi đó gió quá lớn, lời em nói ta nghe không rõ.” Thiếu niên lại chậm rãi cất tiếng, giọng nói bình thản mà hờ hững. Thanh trường kiếm đặt ngang trên đầu gối hắn sáng như thu thủy, sắc bén bức người. “Có thể phiền em lặp lại một lần nữa được không?”
Hạ Đình Đồng: “………………”
Bây giờ chết thêm một lần nữa... còn được cấp một suất trọng sinh không?
“Thần... Thần Quân.”
Hạ Đình Đồng hít sâu một hơi, cũng chẳng biết dũng khí từ đâu chui ra, cố nén nỗi sợ trong lòng, vội vàng ôm chặt lấy tay thiếu niên.
Ấm quá.
“Ngài... chính là Thần Quân sao?!” Giọng Hạ Đình Đồng đầy nhiệt huyết, nhưng trong lòng thì thấp thỏm không yên. “Một kiếm lúc ngài xuất thủ quét sạch đại quân Ma tộc, thật sự quá mức anh dũng! Đúng là xoay chuyển sóng dữ đã nghiêng, chống đỡ đại cục sắp đổ!”
“Tiểu nhân nguyện tôn ngài là đệ nhất nhân trên trời dưới đất, Cửu Châu tứ hải, tam giới bát hoang! Cái gì Ma Tôn, cái gì Đạo Quân, đều chỉ là hư danh, gộp lại cũng chẳng bằng nổi một đầu ngón tay của ngài!”
…
Hạ Đình Đồng gầy gò xanh xao, cả người phủ đầy tuyết cùng máu, xám xịt bẩn thỉu như một con chuột nhỏ vừa chui khỏi hang.
Hắn nâng bàn tay thon dài trắng như ngọc của thiếu niên, thao thao bất tuyệt khen không ngớt, đôi mắt sáng lấp lánh như đang nâng niu một món chí bảo hiếm có trên đời.
……
“Tiểu nhân vừa gặp đã sinh lòng ngưỡng mộ, kính phục vô cùng!”
Hạ Đình Đồng trợn mắt nói dối, một hơi tâng bốc lên tận mây xanh. “Khi ấy ta nói gì vốn chẳng quan trọng, điều quan trọng là trong lòng ta nghĩ gì.
Ngài chỉ cần nhớ kỹ, lúc đó ta đang khen ngài. Mấy lời kia chẳng qua chỉ là cách biểu đạt kín đáo đôi chút lòng kính ngưỡng của ta đối với ngài mà thôi!”
Khắp sơn cốc trống trải đều quanh quẩn tiếng nịnh nọt của Hạ Đình Đồng.
Hắn thở hồng hộc, cổ họng khô khốc, dè dặt ngẩng đầu nhìn thiếu niên trước mặt tựa thiên tiên chất ngọc.
“Ngưỡng mộ?” Phù Phong Yên bắt được đúng từ mấu chốt, chậm rãi nghiêng đầu. “Kính ngưỡng?”
Hạ Đình Đồng gật đầu lia lịa như gà mổ thóc.
Một bàn tay vươn tới, nhẹ nhàng áp lên mặt hắn, phủi đi bông tuyết còn vương trên hàng mi.
“Rất tốt, hóa ra em cũng có ý này.”
Hạ Đình Đồng còn chưa kịp thở phào nhẹ nhõm, đã nghe đối phương dùng giọng điệu hờ hững đến cực điểm nói tiếp: “Đã là lưỡng tình tương duyệt, vậy không bằng thành thân đi?”
Hạ Đình Đồng: “………………”
Hơi thở vừa mới thuận lại lập tức nghẹn cứng trong lồng ngực, suýt nữa nghẹn ch*ết hắn ngay tại chỗ.
Tác giả có lời muốn nói:
Phù Phong Yên: Thành thân!
Hạ Đình Đồng: Khoan! Khoan! Khoan!
Bộ truyện này có nam chính yêu đương não to nhất. Chính hắn bảo muốn vừa mở màn là dính lấy nhau, ta cũng hết cách thôi.
Chúc mừng bạn nhỏ Tiểu Phó gặp mặt thành công!
Không phải kiểu công cao lãnh như hoa trên đỉnh tuyết đâu nhé. Hắn mắc chứng khát khao tiếp xúc da thịt, cho nên thỉnh thoảng sẽ động tay động chân, nhìn có hơi... ngang ngược một chút. Hơn nữa hắn cũng không thuộc kiểu nhất kiến chung tình, hắn có phương thức riêng để xác định đạo lữ.
Phó Phong Yên = Phù Phong Yên.
•••
M: Tốt nhất bé mong là lão công của bé k nghe thấy gì đi :(((
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)

