“Tông chủ nhớ hắn có ân cứu mạng với huynh, vốn định thưởng ít tiền rồi tiễn xuống núi, nào ngờ tên phàm nhân ấy lại sinh lòng ái mộ với Tiểu Hạ sư huynh, khăng khăng nói hai người đã tự định chung thân, còn bảo hắn là bỏ nhà trốn đi, cùng huynh bỏ trốn tới đây!”
“Lại còn nhất quyết mặt dày ở lì trong tông, sống chết không chịu rời đi!”
Bạch Thuật căng thẳng nhìn chằm chằm Hạ Đình Đồng, nuốt nước bọt một cái rồi tiếp tục: “Tiên phàm khác biệt, vốn dĩ tông chủ định trực tiếp đuổi hắn xuống núi. Nhưng Thiếu tông chủ thấy hắn si tình một mực, nên cho phép ở lại chăm sóc huynh, định chờ huynh tỉnh lại rồi hỏi xem nên xử trí thế nào.”
“Nếu là... nếu thật là có ý với nhau, vậy thì tổ chức hôn lễ luôn, cũng coi như một chuyện vui.”
Hạ Đình Đồng: “...”
Quen quá.
Khóe môi hắn khẽ giật, chộp lấy tay Bạch Thuật: “Tên phàm nhân đó đâu? Y đang ở đâu?”
“Giờ này là giờ Mùi, chắc đang ở dược lư sắc thuốc cho huynh.” Bạch Thuật ngoan ngoãn đáp. Vừa dứt lời, trước mắt đã hoa lên, chỉ thấy Hạ Đình Đồng vừa mới khỏi cơn trọng bệnh đã túm áo choàng lao vụt ra ngoài.
Vội vàng cuống quýt, gấp gáp đến không chịu nổi.
Bạch Thuật thầm "ồ" một tiếng trong lòng. Trăm triệu lần không ngờ Tiểu Hạ sư huynh, người nhìn kiểu gì cũng như sẽ cô độc cả đời, hóa ra lại là một kẻ si tình.
Quả nhiên xuống núi một chuyến là đổi cả số mệnh.
Hạ Đình Đồng đâu còn tâm trí nghĩ đến si tình hay không si tình. Hắn chỉ biết rằng suốt mười tám lần trước, tuyệt đối chưa từng có chuyện một phàm nhân mù mắt cõng hắn lên núi, càng không thể xuất hiện hôn ước hay mấy chuyện linh tinh như thế.
Biến số duy nhất chính là Phù Phong Yên mà hắn gặp dưới vực sâu!
Đến dược lư, quả nhiên, hắn vừa nhìn đã thấy vị đại lão oai phong lẫm liệt, mấy kiếm chém chết Ma Tôn kia, lúc này lại mặc bộ đệ tử bào bạc màu của hắn, nhắm mắt, lần mò sắc thuốc.
Không biết y dùng thủ đoạn gì để ngụy trang, tóc đã chuyển thành màu đen, làn da cũng không còn trắng như tuyết như trước. Y xắn tay áo, ngồi xổm trước lò thuốc quạt lửa. Bên cạnh, Tống trưởng lão của dược lư đang cau mày, cầm bát thuốc nói gì đó.
Nhìn khẩu hình, Hạ Đình Đồng đoán đại khái là: Người quý ở chỗ biết thân biết phận, ngươi cần gì phải dây dưa không dứt, Tiểu Hạ có tiền đồ của nó, ngươi chỉ là phàm nhân, không thể tu luyện, cứ như vậy sẽ làm lỡ dở nó…
Hạ Đình Đồng: “...”
Lỡ dở cái con khỉ!
Tu vi của người ta cộng hết cả đỉnh núi này lại còn chưa chắc bằng!
Hắn hít ngược một hơi lạnh, sợ Tống trưởng lão lải nhải thêm vài câu sẽ chọc vị này mất kiên nhẫn rồi tiện tay chém chết luôn, vội vàng lao tới, chắn giữa hai người, ngăn họ tách ra.
“Tống trưởng lão! Lâu rồi không gặp!” Hạ Đình Đồng cố ý cất cao giọng cắt ngang lời đối phương, “Con tỉnh rồi! Nhìn là biết vết thương này do chính tay ngài khâu, tay nghề quả thật tuyệt vời!”
Tiểu lão đầu trước mặt gầy gò khô đét, bộ râu hoa râm dài đến trước ngực, búi tóc cài một cây trâm gỗ, khóe miệng mím chặt. Ông trừng Hạ Đình Đồng một cái, đưa tay định đẩy hắn ra: “Ngươi còn mang thương tích trong người, ai cho ngươi chạy ra ngoài? Nhìn bộ dạng hấp tấp này xem, đầu tóc quần áo lôi thôi lếch thếch, chẳng có chút phong thái tiên gia nào cả!”
Hạ Đình Đồng ra ngoài quá vội, giày xỏ lệch, y phục cũng chỉ vừa kịp buộc dây, lỏng lẻo khoác trên người, theo gió núi không ngừng lay động.
“Chẳng phải đại nạn không chết, vui quá nên chạy tới gặp ngài ngay sao?” Hạ Đình Đồng cười hì hì, ôm lấy cánh tay tiểu lão đầu, trông đúng là ngốc nghếch vô hại.
“Đánh rắm! Ta thấy ngươi sợ lão phu bắt nạt người của ngươi thì có!”
Phía sau Hạ Đình Đồng, chẳng biết từ lúc nào Phù Phong Yên đã đứng dậy, khẽ nắm lấy vạt áo thiếu niên, rụt rè nép sát vào người hắn, dáng vẻ hệt như một đóa bạch liên hoa yếu đuối đáng thương.
“Tiên sư... là ngài sao?” Giọng nói tủi thân đến đáng thương.
Hạ Đình Đồng: “...”
Ngươi giả bộ cái gì vậy!
“Ta chờ ngài lâu lắm rồi, cuối cùng ngài cũng tỉnh.”
Giọng nói khàn khàn xen lẫn lưu luyến vang lên. Những ngón tay thon dài trắng nõn từ phía sau vươn tới, ôm lấy eo hắn. Nhiệt độ nóng bỏng vì cơn sốt xuyên qua lớp y phục truyền tới, khiến Hạ Đình Đồng không nhịn được khẽ run lên.
Vừa quay đầu lại đã thấy gương mặt kia phóng đại ngay trước mắt. Đôi mắt vẫn nhắm, thần sắc đầy tủi thân, đầu gần như dán sát lên mặt hắn, tóc mai cọ vào bên tai.
“Bọn họ đều nói ngài và ta không xứng đôi. Ta chỉ là phàm nhân, không thể tu luyện; ngài là tu sĩ, sau này tất sẽ thành tiên. Giữa chúng ta, khác biệt như trời với vực.”
Hạ Đình Đồng: “...”
Không đâu, tổ tông à.
Ta chỉ là một tiểu tu sĩ Nhị Cảnh thôi.
“Nhưng dưới đáy vực khi trước, chính ngài đã nói, ân cứu mạng không có gì báo đáp, chỉ có lấy thân báo đáp.”
Khoan đã…
Mấy lời này sao nghe quen thế?
Chẳng phải y hệt quyển thoại bản cẩu huyết hắn từng tịch thu từ tay đám đệ tử lúc đi tuần học đường sao?
Quả nhiên, ngay sau đó, người phía sau dùng chất giọng run rẩy cất lên một câu:
“Hơn nữa... đêm triền miên dưới đáy vực hôm ấy... trong bụng ta đã có...”
Cứu! Mạng! Với!
Cả người Hạ Đình Đồng run bắn lên, vội vàng giơ tay bịt chặt miệng hắn.
Quả nhiên, loại nghệ thuật cẩu huyết này xem người khác diễn thì còn thú vị, đến lúc rơi lên đầu mình, Hạ Đình Đồng xấu hổ đến mức ngón chân bấu chặt xuống đất, chỉ hận không thể lập tức đào hố chui xuống.
Hắn cười gượng với Tống trưởng lão đang hoàn toàn ngây người, rồi quay đầu kéo Phù Phong Yên, cuống cuồng lôi người đi mất.
Lời tác giả:
Tiểu Hạ sư huynh nhấn mạnh: Đàn ông không thể sinh con!!
Phù Phong Yên: Ghi chép lại.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



