“Hôm ấy đồ nhi tu luyện đến đêm khuya, trở về có hơi muộn. Lúc đi ngang qua rừng tuyết phía sau núi, nghe cỏ cây xào xạc, vốn tưởng là dã thú trong núi, nào ngờ lại thấy…” Hạ Đình Đồng đỏ bừng cả mặt, tựa như khó mà mở miệng. Dưới ánh mắt giận dữ của tông chủ, hắn cúi đầu, lí nhí: “Thấy tiểu sư đệ bọn họ đang…”
Hắn đưa hai ngón tay chụm lại, làm ra động tác hôn môi, sinh động như thật nói: “Lúc ấy tiểu sư đệ còn gọi Thẩm ca ca, bảo đừng mà, tên cuồng đồ kia lại còn thò tay vào trong y phục đệ ấy…”
“Đủ rồi!” Tông chủ hoa mắt tối sầm, thân hình lảo đảo, suýt nữa ngã ngất.
Ông năm xưa từng bị ám thương, nay tu vi đã khó lòng tinh tiến. Bao năm qua, thiên nhân ngũ suy đã dần hiện, bên người chỉ còn một đứa con độc nhất là Vân Chỉ, sau này sẽ kế thừa tông môn.
Vân Chỉ thông tuệ, thiên phú cực cao. Sau này chỉ cần đến Vân Châu thư viện rèn giũa thêm một phen, mài giũa tâm tính, tiền đồ tất sẽ rộng mở. Tuổi còn trẻ, tuyệt đối không thể sa vào chuyện tình cảm, huống chi lại còn dây dưa không rõ ràng với một ngoại môn đệ tử có tư chất tầm thường!
Trong lòng ông đã giận đến cực điểm, gân xanh trên trán nổi cuồn cuộn. Hạ Đình Đồng đứng bên cạnh lại thêm dầu vào lửa: “Sư phụ chớ nên nổi giận, tức hỏng thân thể thì không đáng. Huống hồ… tuổi trẻ mến mộ vốn là lẽ thường tình. Tiểu sư đệ ngây thơ thuần lương, hẳn là bị người dụ dỗ nên mới nhất thời lầm đường lạc lối.”
“Gọi nó tới đây.” Tông chủ mặt lạnh như nước, những ngón tay buông bên hông siết chặt đến trắng bệch cả khớp xương. Bề ngoài vẫn cố giữ phong thái của bậc sư trưởng, lạnh giọng nói: “Cả tên ngoại môn đệ tử kia cũng gọi tới!”
Hạ Đình Đồng lĩnh mệnh, đang định đứng dậy thì tông chủ như chợt nhớ ra điều gì, vội gọi hắn lại: “Khoan đã, quay lại.”
Hạ Đình Đồng dừng chân, chỉ thấy tông chủ lấy từ trong ngực ra một tấm linh tiên đưa cho hắn, hạ thấp giọng dặn: “Chuyện này trước mắt đừng để lộ ra ngoài. Ngươi cứ giả như chưa từng thấy gì, sau này ở cạnh Vân Nhi nhiều hơn một chút. Nếu còn phát hiện động tĩnh gì, lập tức báo cho ta.”
Tinh thần sảng khoái trở về phòng mình, Hạ Đình Đồng vuốt ve tấm linh tiên trong lòng bàn tay, suy nghĩ xem phải làm thế nào mới có thể từ chuyện lớn đến chuyện nhỏ đều báo cáo đầy đủ mọi động tĩnh của hai người kia cho tông chủ, để rồi mượn cơn thịnh nộ của tông chủ xử lý bọn họ.
Rốt cuộc tu vi hiện giờ của hắn mới chỉ ở Nhị cảnh, giới hạn thật sự quá lớn.
Vân Chỉ cũng là Nhị cảnh. Còn đối tượng của y là Thẩm Hề Viên, tuy nhìn qua chỉ là một tiểu tu Nhất cảnh vừa nhập môn, nhưng thân xác ấy lại bị một Ma tộc có bản thể Cửu cảnh đoạt xá. Dù phân thần bị thân xác hạn chế, khó có thể phát huy toàn lực, nhưng vẫn cực kỳ khó đối phó.
Đời trước hắn ngu ngốc, lúc vừa trọng sinh còn chưa hiểu rõ tình hình. Vì tình nghĩa đồng môn và ân dưỡng dục, hắn từng giúp che giấu, từng khuyên can, thậm chí còn ra tay ngăn cản. Nhưng chẳng bao lâu sau, lại tự khuyên đến mức mất luôn cả mạng.
Khi tình yêu đã che mờ lý trí, dường như trời long đất lở cũng không thể khiến hai người chia lìa. Mọi lời khuyên nhủ hay ngăn cản chỉ càng biến thành đá thử vàng trên con đường tình ái của bọn họ, càng tôi luyện thì càng chẳng chịu buông tay, ngược lại còn thêm quấn quýt keo sơn.
Vân Chỉ khăng khăng làm theo ý mình. Tông chủ thương con, lại thấy về sau Thẩm Hề Viên bộc lộ thiên phú cực kỳ xuất chúng, liền thuận nước đẩy thuyền tác thành cho cả hai.
Thế là kẻ đời trước dốc hết sức ngăn cản như hắn, rốt cuộc lại thành người trong ngoài chẳng được lòng ai, bị gán tội vu hãm đồng môn, đạo đức bại hoại, ngụy quân tử, cuối cùng bị phế tu vi, trục xuất khỏi sư môn.
Về sau Ngọc Hành Tông bị diệt môn, Vân Chỉ tìm đến trước mặt Hạ Đình Đồng cầu xin giúp đỡ, nói rằng mình và tên Ma tộc kia có mối thù không đội trời chung, không chết không thôi.
Thế nhưng hai kẻ ấy hết ngươi đuổi ta trốn lại tình chàng ý thiếp, cuối cùng vẫn lăn giường với nhau. Thù cũng được, hận cũng được, đều ném sạch chẳng còn, ngay cả huyết hải thâm cừu cũng có thể biến thành chút tình thú tô điểm cho tình yêu.
Hạ Đình Đồng thật sự không sao hiểu nổi.
Cho nên loại chuyện khó giải quyết thế này, vẫn nên giao cho tông chủ xử lý là nhanh gọn nhất.
Ngày hai mươi tháng mười một năm thứ tám niên hiệu Lân Đức, còn bốn mươi mốt ngày nữa là đến đêm giao thừa, còn chín mươi ngày nữa là tới Thanh Vân sơ thí. Thời gian của hắn vô cùng gấp gáp, vẫn còn rất nhiều việc phải làm, không thể lãng phí quá nhiều thời gian ở đây.
Phải tốc chiến tốc thắng.
Còn có Phù Phong Yên vẫn luôn bám theo bên cạnh hắn.
Người này tu vi sâu không lường được, lai lịch không rõ. Nhìn y phục và khí chất, tuyệt đối không phải hạng người tầm thường. Thế nhưng những thiên kiêu của ngũ đại tông trong thiên hạ hắn đều biết cả, không có ai tên Phù Phong Yên. Trong bảy đại thế gia cũng chẳng có họ Phù, ngược lại họ Phó thì có một nhà.
Chỉ e đây là tên giả.
Kẽo kẹt một tiếng, cửa phòng bị đẩy ra. Đang suy nghĩ xem phải làm thế nào mới có thể tiễn Phù Phong Yên đi mà không đắc tội đối phương, Hạ Đình Đồng liền thấy người mình đang nghĩ đến ngồi ngay ngắn bên bàn sách cạnh cửa sổ, mượn ánh sáng chăm chú đọc sách.
Một cơn gió nhẹ thổi qua, trang sách đã lật đến trang cuối. Dù Phù Phong Yên thu tay cực nhanh, vẫn để lộ trên bìa sách màu lam nhạt bốn chữ lớn vô cùng chói mắt --- .
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)