*
Chính điện của Ngọc Hành Tông nằm trên đỉnh núi. Hạ Đình Đồng leo bậc đá đến mệt nhoài. Đến khi hắn thở hồng hộc, mồ hôi đầm đìa, mới leo được nửa đường thì phía sau chợt vang lên một giọng nói mềm mại, rụt rè:
“Tiểu sư huynh, huynh đợi một chút!”
Giọng nói ấy thật sự quá giống Phù Phong Yên. Hạ Đình Đồng giật bắn mình, suýt nữa còn tưởng đối phương đã bám theo mình lên tận đây.
Hắn quay đầu nhìn lại.
Đập vào mắt là một gương mặt thanh lệ trắng như tuyết, nửa khuôn mặt vùi trong chiếc cổ áo lông mềm mại, để lộ đôi mắt tròn vừa e dè vừa trong trẻo, tựa chú nai con trong núi.
Là Vân Chỉ, Thiếu tông chủ của Ngọc Hành Tông, con trai độc nhất của tông chủ, cũng là tiểu sư đệ của hắn, minh châu bảo bối được mọi người nâng niu trong lòng bàn tay.
Không hiểu vì sao, Hạ Đình Đồng lại âm thầm thở phào nhẹ nhõm.
May quá... may quá.
“Thiếu tông chủ.” Hắn khẽ gật đầu đầy xa cách rồi hỏi: “Có chuyện gì sao?”
Thấy thái độ ấy của hắn, thiếu niên lập tức lộ vẻ tổn thương, cắn môi, đáy mắt ánh lệ lấp lánh: “Tiểu sư huynh, có thể mượn một chút thời gian nói chuyện không?”
Trước kia Hạ Đình Đồng rất thích đôi mắt ấy, cảm thấy trong trẻo vô tội, khiến người ta không nhịn được mà thương xót.
Cho đến khi trái tim và đan điền của hắn bị một kiếm xuyên thủng, hấp hối cầu cứu, lại nhìn thấy thiếu niên nép trong lòng hung thủ giết người, vừa thẹn thùng ve vãn vừa thuận miệng đề nghị ném hắn xuống vực sâu hủy xác.
Biết người biết mặt, khó biết lòng.
Đó là bài học đầu tiên Hạ Đình Đồng phải trả giá bằng máu mới học được.
Thấy hắn đứng yên không nhúc nhích, Vân Chỉ đành bước nhanh tới, sóng vai cùng hắn.
“Tiểu sư huynh...”
“Có gì thì nói thẳng.”
“Thương thế của huynh...”
“Đã khỏi.”
“Vậy... Tiểu sư huynh, xin huynh nể tình chúng ta cùng nhau lớn lên mà tha cho A Viên được không?” Vân Chỉ rưng rưng nước mắt, níu chặt tay áo Hạ Đình Đồng. “Huynh ấy không xấu đâu. Lúc ấy chỉ vì quá ghen, thấy chúng ta thân thiết nên nhất thời mất lý trí, mới làm ra chuyện hồ đồ...”
Hạ Đình Đồng cười lạnh trong lòng.
Nhất thời mất lý trí?
Là lúc hắn kiệt sức sau khi giao chiến với yêu ma Ngũ Cảnh, bị đánh lén từ phía sau rồi đâm trúng hai nhát chỗ hiểm sao?
Hay là đoạt xá ngụy trang, trà trộn vào tông môn tham gia Thanh Vân Thí, lẻn vào Tiên Minh làm nội gián, cuối cùng đồ sát cả Ngọc Hành Tông, mở phong ấn khiến Hàn Sơn Cảnh thất thủ... cái gọi là "không xấu" ấy?
Hạ Đình Đồng nhìn vị tiểu sư đệ đang coi hắn như kẻ ngốc, khóe môi nhếch lên, giọng nói lạnh lẽo hơn vài phần.
“Ý của Thiếu tông chủ là muốn ta bao che làm trái phép sao? Đó là ma.”
“Không!” Thiếu niên bỗng cao giọng, rồi lại vội hạ thấp âm lượng. “Đây là trao đổi. A Viên rất ngoan, rất nghe lời. Ma cũng có tốt có xấu mà, đúng không? Ta sẽ không để huynh ấy làm chuyện xấu nữa.”
“Hơn nữa... ta sẽ giúp huynh! Giúp huynh được ở bên tên phàm nhân kia!”
Hạ Đình Đồng: “?”
“Tiểu sư huynh hiểu tính cha ta mà. Tiên phàm khác biệt, cha ta từ trước đến nay ghét nhất đệ tử trong môn dính líu quá sâu với người phàm, càng đừng nói loại tự định chung thân như hai người...” Hắn dè dặt nhìn vào mắt Hạ Đình Đồng. “Chỉ cần huynh giúp ta che giấu thân phận của A Viên, ta sẽ giúp huynh khuyên phụ thân, để huynh và người phàm kia được song túc song phi.”
Vân Chỉ khẩn khoản nhìn hắn.
“Huynh rất thích y đúng không? Y thật sự rất đẹp, chỉ tiếc thân mang tàn tật, lại còn vì huynh mà bỏ nhà theo đến đây. Người như y, rời khỏi huynh rồi thì còn sống thế nào được?”
Hạ Đình Đồng: “...”
Vân Chỉ tưởng mình đã nắm được nhược điểm của hắn, tiếp tục dụ dỗ: “Ta giúp huynh, huynh giúp ta. Không ai nợ ai, mọi chuyện xóa bỏ. Bằng không cá chết lưới rách, đối cả hai chúng ta đều chẳng có lợi.”
Còn biết uy hiếp nữa.
Hạ Đình Đồng nghe mà muốn bật cười. Lời mỉa mai đã lên đến miệng lại bị hắn nuốt xuống. Hắn chỉ ném cho Vân Chỉ một ánh mắt đầy ý vị, xoay người rời đi.
“Được thôi, ta sẽ giúp ngươi che giấu thân phận của hắn.”
Vân Chỉ lập tức mừng rỡ, thở phào nhẹ nhõm.
“Đa tạ Tiểu Hạ sư huynh! Ta nhất định sẽ thuyết phục phụ thân đồng ý hôn sự của huynh!”
Hạ Đình Đồng chẳng buồn đáp, chỉ sải bước thật nhanh lên bậc thềm, đi thẳng vào trong đại điện.
*
“Thương thế của ngươi hồi phục thế nào rồi?”
Tông chủ Ngọc Hành Tông là một nam nhân trung niên chừng bốn, năm mươi tuổi, tóc điểm bạc, đầu đội cao quan, ngồi trên vị trí cao nhất, khí thế vô cùng uy nghiêm.
Hạ Đình Đồng một mình quỳ giữa đại điện rộng lớn. Đầu gối bị nền đá lạnh buốt làm đau nhức. Hắn cúi người hành lễ, cung kính đáp:
“Tống trưởng lão khâu miệng vết thương rất tốt. Đệ tử hiện giờ đã khá hơn nhiều.”
“Vậy thì tốt.” Giọng tông chủ trầm thấp vọng xuống từ phía trên. “Chuyện các ngươi gặp yêu ma Ngũ Cảnh ở Hàn Sơn, Vân Nhi đã kể với ta rồi. Ngươi còn điều gì muốn bổ sung không?”
“Lần này gặp nạn là do tu vi đệ tử nông cạn, không thể tru sát yêu ma, cũng không bảo vệ được sư đệ. Đệ tử hổ thẹn vô cùng, cam nguyện chịu phạt.”
Hạ Đình Đồng cúi đầu. Sắc mặt tái nhợt, hàng mi rũ xuống, cả người như sắp ngã quỵ, giọng nói tràn đầy tự trách.
“Yêu ma Ngũ Cảnh vốn không phải thứ mà tu vi của ngươi có thể đối phó. Có thể giữ được mạng đã là may mắn. Hơn nữa ngươi dám một mình dẫn dụ yêu ma, nguyện hy sinh vì đồng môn, điểm này làm rất tốt.”
Giọng tông chủ dịu xuống, tựa hồ muốn khen ngợi hắn.
Nhưng chưa kịp để Hạ Đình Đồng ngẩng đầu vui mừng, giọng nói ấy đã chợt trầm hẳn xuống.
“Có điều... vì sao ngươi lại dây dưa không rõ với một phàm nhân không có linh căn, còn để người ta làm ầm ĩ đến tận tông môn?”
Linh áp nặng nề giáng xuống người Hạ Đình Đồng, gần như ép gãy sống lưng thẳng tắp của hắn.
Giọng tông chủ đầy phẫn nộ vang vọng khắp đại điện.
“Ngươi xem có bao nhiêu người đang chờ xem trò cười! Mặt mũi của vi sư cũng bị ngươi làm mất sạch!”
“Tuổi trẻ mến mộ vốn là chuyện thường tình, nhưng ngươi phải nghĩ cho kỹ. Thiên phú của ngươi vốn đã bình thường, nếu còn lãng phí thời gian vào tình yêu luyến ái, chỉ càng làm lỡ dở tiền đồ!”
Tông chủ liên tiếp vỗ mạnh hai cái lên tay vịn ghế, tiếng trầm đục vang vọng trong đại điện.
Ông vốn định nhân chuyện này ép tiểu đồ đệ nhận sai.
Nào ngờ thiếu niên đang quỳ bỗng thẳng lưng, giọng vang như chuông đồng:
“Sư phụ dạy rất đúng! Đệ tử cũng nghĩ như vậy!”
“Trong lòng đệ tử chỉ có đại đạo, chí ở phi thăng. Sao có thể bị tư tình trói buộc? Đệ tử vốn định chặt đứt quan hệ với tên phàm nhân ấy. Chờ lát nữa sẽ nói rõ với y rồi đuổi y xuống núi. Yêu hận tình thù đều như bọt nước, chỉ có đại đạo trường sinh mới là chính đạo!”
Hạ Đình Đồng giành nói trước, ánh mắt sáng rực, khí thế hừng hực.
Tông chủ nghe đến ngẩn người.
Những lời vốn chuẩn bị để dạy dỗ đồ đệ lập tức mắc nghẹn nơi cổ họng, không lên nổi mà cũng chẳng xuống được.
Ông nghĩ mãi mới gượng gạo thốt ra một câu:
“Tên phàm nhân ấy si mê ngươi quá sâu, e rằng không phải vài ba câu là giải quyết được.”
“Đại đạo vô tình. Nếu y không chịu đi... cũng đừng trách ta tuyệt tình.”
Hạ Đình Đồng hạ thấp giọng, ánh mắt kiên định.
Tông chủ lắp bắp hồi lâu mới miễn cưỡng khen được một câu:
“Ngươi... nghĩ được như vậy là rất tốt.”
“Ba tháng nữa sẽ là Thanh Vân sơ thí. Danh ngạch lần này là vi sư khó khăn lắm mới xin được. Phải biết rằng với tư chất của ngươi, nếu không có tông môn chống lưng thì tám đời cũng không chạm tới được cơ hội như thế.”
Ông bước xuống từ vị trí cao, đến trước mặt Hạ Đình Đồng, vỗ vai thiếu niên.
“Vi sư làm tất cả đều là vì tốt cho ngươi. Nghĩ lại năm ngươi ba tuổi đã mồ côi cha mẹ, chính vi sư nuôi ngươi khôn lớn, luôn coi ngươi như con ruột. Cơ hội lớn như vậy bày trước mắt, ngươi tuyệt đối không được khiến vi sư thất vọng.”
Thanh Vân Thí là thứ mấy năm gần đây Tiên Minh lập ra.
Do Ngũ đại tông môn đứng ra tổ chức, các thế gia góp tiền, xây dựng một tòa thư viện tại Vân Châu, mục đích là thu nạp nhân tài Cửu Châu, bồi dưỡng thế hệ tu sĩ kiệt xuất mới.
Những năm trước chỉ tuyển thiên kiêu của đại tông, thế gia và hoàng tộc.
Hai năm gần đây mới mở rộng phạm vi, chỉ cần vượt qua khảo hạch là có tư cách nhập học.
Tông chủ vô cùng coi trọng cơ hội này.
Ngọc Hành Tông ở nơi hẻo lánh, linh mạch mỏng manh, truyền thừa chẳng có gì nổi bật, đệ tử trong môn cũng chỉ ở mức bình thường. Mấy năm nay đều dựa vào chút gia sản cũ để cầm cự.
Nếu có đệ tử được vào Thanh Vân thư viện, nhận truyền thừa của một vị đại năng, thì với một môn phái hạng bét như bọn họ, chẳng khác nào một bước lên trời.
Chỉ là…
Thư viện Vân Châu chỉ nhận người từ mười lăm đến ba mươi lăm tuổi, tu vi từ Nhị Cảnh trở lên.
Tuy trong tông hiện giờ chỉ có một hai người đủ điều kiện…
Tuy tán tu không có tông môn chống lưng cũng có thể dự thi…
Tuy hắn được chọn cũng chỉ để làm một quân cờ dùng xong là bỏ…
Nhưng trong mắt tông chủ, đó vẫn là đại ân ban cho Hạ Đình Đồng.
Hạ Đình Đồng cười lạnh trong lòng.
Ngoài mặt lại cúi lạy thật sâu, ánh mắt cuồng nhiệt.
“Đệ tử hiểu rõ! Vì tông môn, muôn lần chết cũng không từ!”
Hài lòng với thái độ của hắn, tông chủ xoa đầu Hạ Đình Đồng như vuốt ve một con chó ngoan.
“Ngoan.”
“Được rồi, lui xuống nghỉ ngơi đi. Chăm sóc thân thể cho tốt, Thanh Vân sơ thí tuyệt đối không được xảy ra sai sót nữa.”
Hạ Đình Đồng gật đầu lĩnh mệnh, nhưng không đứng dậy.
Trái lại, hắn ngẩng đầu, ánh mắt sáng quắc, lớn tiếng nói:
“Đệ tử còn một việc, không biết có nên bẩm báo hay không.”
Tâm trạng tông chủ đang rất tốt.
“Cứ nói.”
Hạ Đình Đồng dõng dạc:
“Đệ tử vô tình bắt gặp ngoại môn đệ tử Thẩm Hề Viên quyến rũ tiểu sư đệ. Hai người thân mật trong hậu sơn, hành vi khó coi. Đệ tử thật sự lo lắng tiểu sư đệ bị người mê hoặc, làm lỡ đại sự Thanh Vân sơ thí!”
Trước mắt tông chủ tối sầm.
“... Cái gì?”
Lời tác giả:
Tiểu Hạ sư huynh: Đệ tử muốn tố giác tiểu sư đệ d*âm loạn tông môn. (×)
###
M: Đọc chương này cũng nể phu phu nhà này thật.
Người thì khôn vi ci eo, người thì tỉnh méo chịu được ಡ ʖ ಡ
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-495035.jpg&w=256&q=75)
