Trước mắt Hạ Đình Đồng tối sầm. Hắn ba bước gộp làm hai xông tới, một tay nắm lấy cổ tay đối phương đang giấu sau lưng, kéo ra, mạnh mẽ cướp lại quyển sách.
“Đừng đọc loại sách vớ vẩn này!”
Lòng bàn tay bỗng trống không, Phù Phong Yên đầu tiên sửng sốt, sau đó trên gương mặt hiện lên vài phần tủi thân: “Khoan đã, ta vẫn chưa đọc xong kết cục mà.”
Hạ Đình Đồng đau cả đầu: “Trong đó toàn là mấy thứ linh tinh để mua vui, đọc nhiều cũng chẳng ích gì.”
“Thật sự… vô dụng sao?”
Chóp tai bỗng ấm lên. Phù Phong Yên đột nhiên ghé sát, đôi mắt tím sẫm chăm chú nhìn hắn, tựa như muốn hút cả hồn phách người đối diện. “Tiểu Hạ sư huynh~ trên tóc em có thứ gì này.”
Hạ Đình Đồng ngẩn ra. Chưa kịp phản ứng, ngón tay trắng nõn thon dài đã lướt qua bên tai hắn, nhẹ nhàng gỡ từ mái tóc ra một cành hoa trắng như tuyết.
“Em xem.” Linh lực lưu chuyển, nụ hoa trên cành chậm rãi nở rộ, để lộ nhụy đỏ tươi. Phù Phong Yên dịu dàng nói: “Tặng em.”
Hạ Đình Đồng: “……”
Cảnh tượng này hắn từng đọc trong thoại bản. Động tác của Phù Phong Yên gần như hoàn toàn sao chép màn nam chính trêu ghẹo tiểu cô nương trong sách.
Đáng tiếc, hắn không phải tiểu cô nương.
Nhìn người trước mặt vụng về ngây ngô quyến rũ mình, Hạ Đình Đồng chẳng hề đỏ mặt lùi bước như các thiếu nữ trong thoại bản, trái lại còn tiến lên một bước, rút ngắn khoảng cách.
Trước ánh mắt kinh ngạc xen lẫn ngượng ngùng của Phù Phong Yên, hắn nắm lấy tay thiếu niên, đôi môi nhạt màu khẽ chạm lên nhụy hoa đỏ thắm. Hơi thở làm cánh hoa run rẩy, đôi môi mềm gần như hôn lên đầu ngón tay thon dài của Phù Phong Yên.
Hắn nhìn chằm chằm đồng tử đang co rút của đối phương, vành tai đỏ bừng, nhếch mày cười, rồi cắn một ngụm, nuốt luôn cả đóa hoa lẫn cành, nhai nhồm nhoàm.
Phù Phong Yên: “……”
“Đa tạ Tiên quân ban thuốc. Hoa này ích khí bổ huyết, điều dưỡng linh mạch. Tống trưởng lão trồng bao năm mới được có mấy bông, trước giờ cứ keo kiệt không chịu cho ta. Hôm nay cuối cùng cũng có phúc nếm thử.” Hạ Đình Đồng nhai cỏ, bỗng run lên một cái, chép miệng: “Đắng.”
Rốt cuộc vẫn nuốt xuống.
Tay Phù Phong Yên vẫn lơ lửng giữa không trung. Cả người y như hóa thành khúc gỗ, hồi lâu vẫn chưa hoàn hồn.
Hạ Đình Đồng thản nhiên cầm quyển sách, khoanh tay trước ngực, đánh giá vẻ mặt Phù Phong Yên, trong lòng buồn cười. Chỉ chút bản lĩnh ấy đã thành ra thế này, đủ thấy vị tiểu Thần quân này chẳng hiểu phong nguyệt, tất cả chỉ là vẻ ngoài. Hắn tuy cũng không tinh thông, nhưng lăn lộn ở Tu Chân giới nhiều năm như vậy, ít nhiều vẫn có chút kiến thức.
Chút thủ đoạn cỏn con, chẳng đáng nhắc tới.
“Giờ ngài còn thấy quyển sách này hữu dụng không?” Hắn phe phẩy quyển sách trước mặt Phù Phong Yên.
“Vô dụng.” Phù Phong Yên ôm lấy đôi tai đỏ như sắp nhỏ máu, vẻ mặt lập tức sa sút, nhỏ giọng lẩm bẩm: “Không bằng em.”
“Thần quân, ngài không bận sao?” Hạ Đình Đồng xoay người ngồi lên giường, vô cùng khó hiểu.
“Không bận.” Phù Phong Yên như bị trêu đến ngẩn ngơ, gật đầu thành thật đáp: “Sáu mươi năm tới sẽ không có đại sự gì, ta đều không bận.”
Hạ Đình Đồng: “……” Vậy nên rảnh quá hóa ra chỉ để đến chọc ghẹo hắn?
“Thế ngài không cần về nhà sao? Người trong nhà sẽ không lo à?”
“Nhà?” Phù Phong Yên thật sự mờ mịt, lắc đầu. “Ta không có nhà.”
Hạ Đình Đồng hít ngược một hơi, lập tức nhận ra có gì đó không ổn.
“... Ngươi không có tông môn?”
“Không có.”
“Một nơi rất cao, rất lạnh, không thấy ánh sáng. Khi thiên hạ sắp loạn, ta sẽ ra ngoài.” Giọng Phù Phong Yên rất khẽ. “Ta không thích nơi đó.”
“Ta muốn ở bên cạnh em.”
Phù Phong Yên chân dài tay dài, vóc người cao gầy như giá treo áo. Chỉ là bộ đệ tử bào của Hạ Đình Đồng vốn đã cũ, mặc lên người y lại càng không vừa, ngắn đi một đoạn lớn, để lộ cánh tay và mắt cá chân trắng nhợt, trông có phần buồn cười.
“Nếu em không thích ta ở đây, ta có thể xuống núi.” Phù Phong Yên chậm rãi nói. “Ta sẽ đợi em dưới chân núi.”
“Đợi? Vì sao ngươi nghĩ ta sẽ xuống núi?” Hạ Đình Đồng nhướng mày. “Đây là tông môn của ta, là nhà của ta. Có lẽ cả đời này ta sẽ ở Ngọc Hành Tông, làm một vị tiểu trưởng lão, ăn ngon uống say, ung dung tự tại sống hết một đời.”
“Em sẽ không.” Phù Phong Yên nói như đinh đóng cột. “Em nhất định sẽ rời đi.”
Hạ Đình Đồng: “Vì sao?”
Bởi vì trước đây, lần nào ngươi cũng rời đi. Đất trời bao la, ngươi tự do không ràng buộc, không giống ta, bị giam trong một góc trời, ngay cả tiếng gió cũng chẳng nghe được.
Phù Phong Yên khẽ hé môi, rồi lại nuốt hết mọi lời vào trong, chỉ nói: “Em không thuộc về nơi này.”
Hạ Đình Đồng: “……” Hắn day day trán, có chút đau đầu, nhưng quả thực không sao đoán nổi lai lịch của Phù Phong Yên.
Tu Chân giới quá rộng lớn, tông môn ẩn thế cũng nhiều vô kể. Còn có vô số chuyện hắn không biết, cũng là điều bình thường.
Chỉ là mỗi lần nghĩ đến đây, hắn lại cảm thấy mình đang đi trên một con đường dài chẳng nhìn thấy điểm cuối, mệt mỏi vô cùng.
Phù Phong Yên đứng rất lâu, cũng chờ rất lâu, cuối cùng mới nghe thấy giọng Hạ Đình Đồng đầy bất lực: “Thôi, trời không còn sớm nữa, ngủ trước đi.”
Hạ Đình Đồng ngả người xuống giường, không nói thêm lời nào.
Vì thế Phù Phong Yên lặng lẽ bước tới, mở tủ lấy chăn đệm trải xuống đất, rồi yên tĩnh nằm xuống.
Người trên giường vẫn không lên tiếng.
Không biết đã qua bao lâu, trong màn đêm tĩnh lặng, Phù Phong Yên nghe thấy động tĩnh trên giường. Hạ Đình Đồng nhẹ nhàng ngồi dậy, rón rén bước qua tấm đệm dưới đất, mặc y phục rồi cẩn thận mở cửa đi ra ngoài.
Y ngồi dậy, nhìn Hạ Đình Đồng lén lút như kẻ trộm, khó hiểu hỏi: “Em định đi đâu?”
Đêm đen gió lớn, đôi mắt thiếu niên sáng rực, cười lạnh một tiếng.
“Đương nhiên là… đi bắt gian.”
Tác giả có lời muốn nói:
Tiểu Hạ: Đi bắt đôi tiểu tình nhân!
Tiểu Phó: Ta muốn đi xem náo nhiệt!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)