Quân Hoài lang đứng dậy đi ra ngoài, Thẩm Lưu Phong vội vàng đưa ô cho y.
Quân Hoài Lang cầm ô rồi bước thẳng ra ngoài. Các học trò trong lớp lần lượt theo sau, đứng dưới hành lang, nhìn ra ngoài.
Viện trưởng thư viện Lâm Giang cũng theo sát bên y.
Viện trưởng biết thân phận của Quân Hoài Lang. Hơn một năm qua, y không chỉ có thành tích cực kỳ tốt, mà còn thường đến nha môn làm việc, viện trưởng khá rõ năng lực của y.
Không cho viện trưởng cơ hội từ chối, Quân Hoài Lang rút tay về nói "Vẫn chưa chắc lắm, cần xem thử một chút."
Ngày thường lúc thư viện có giờ học, cửa được chốt từ bên trong. Lúc này, vài người giữ thư viện đang lo lắng chờ ở cửa, ngoài cửa có rất nhiều người, còn chưa đến gần đã nghe thấy tiếng gõ cửa.
"Cho chúng tôi vào trong trú mưa!" nhiều người bên ngoài nhao nhao hét lên.
Viện trưởng thư viện trước giờ là người đọc sách thánh hiền, chưa từng làm quan, lại dễ mềm lòng. Nghe tiếng hét trong mưa bên ngoài, ông do dự nhìn Quân Hoài Lang.
"... cũng không thể cứ chặn dân chúng ngoài cửa." ông hơi ngừng, nhưng kiên quyết nói "Người đọc sách luôn vì thiên hạ lập lời thề, vì dân sinh lập vận mệnh, hiện nay trong thư viện đều là thư sinh tú tài, ngày sau sẽ làm quan. Nếu bây giờ xảy ra chuyện này trước mắt họ, sợ là sách còn chưa dạy xong, người đã đi lệch hướng."
Quân Hoài Lang nhìn ông "Điều này học trò biết."
Vừa nói, hai người đã tới cửa thư viện. Quân Hoài Lang chỉ người giữ thư viện bên cạnh, bảo ông đi lấy thang, y nghiêng về phía viện trưởng nói "Học trò chỉ muốn xác nhận, người bên ngoài có phải là dân chúng không."
Viện trưởng ngẩn người, chỉ nghe Quân Hoài Lang hỏi "Lão sư, nếu có kẻ xấu giả làm dân chúng, vậy người làm quan vẫn cứ phải theo đó mà làm sao?"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-250407.png&w=256&q=75)