Quân Hoài Lang nắm lấy cây gậy, đẩy nó về phía trước, hất dân tị nạn đó ra xa.
Kế đó, tầm mắt y quét về phía tường, thấy xuất hiện những người khác.
Quân Hoài Lang vừa nhìn đã nhận ra, trên tường cao của thư viện, những người trèo tường nhảy xuống đều có thân hình thấp bé gầy gò.
Hẳn là những người này được cử vào để đối phó với người giữ thư viện đang chặn cửa. Chỉ cần bọn chúng cưỡng ép mở cửa, bất cứ ai bên ngoài cũng có thể vào.
Thế nên bây giờ y phải ngăn chặn những người trèo tường này. Lúc này họ vẫn còn sức chống đỡ, nhưng nếu cửa bị mở ra, thì bi kịch của thư viện Lâm Giang ở kiếp trước sẽ lặp lại lần nữa.
"Mau lên, ngăn những người trèo tường kia lại!" Quân Hoài Lang cao giọng ra lệnh.
Trong lúc so chiêu, Quân Hoài Lang lần ra được vài điểm từ đối phương.
Người này không có căn bản võ công, không có chiêu thức gì cả, chỉ có sức mạnh thô bạo. Nhưng người này lỗ mãng ngang tàng, dáng vẻ như không cần mạng, như bọn liều mạng trong rừng núi.
Sau đó có thêm vài kẻ nhảy vào sân, cầm gậy tiến về phía Quân Hoài Lang. May là Quân Hoài Lang từ nhỏ đã tập võ tự vệ, dù võ công không cao nhưng chống lại bọn thổ phỉ ngang tàng này cũng không phải chuyện khó.
Một lúc sau, mấy người này mới phát hiện ra tên thư sinh có vẻ nhã nhặn lịch sự này không dễ đối phó.
"Đừng đánh với tên đó nữa!" một trong số đám người hét lên "Mở cửa!"
Ngay lập tức, bọn thổ phỉ vây quanh Quân Hoài Lang giải tán, lần nữa xông tới cửa, tấn công vài người giữ thư viện đang canh gác ở đó.
Quân Hoài Lang bước nhanh về phía trước, cản những tên đó lại.
Nhưng chẳng mấy chốc, y thấy mình đối phó không xuể.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)