Mưa to kéo dài không ngừng.
Ngày đó Quân Hoài Lang vừa về phủ, y đã đến chỗ phụ thân hỏi chuyện.
Quân Hoài Lang im lặng một lúc, rồi nghe phụ thân nói tiếp "Quảng Lăng vương cũng đi. Hai người trước giờ vẫn luôn có quan hệ tốt, ngài ấy là nhân tài trị quốc, hai người cùng đi, con có thể học hỏi nhiều hơn từ ngài ấy."
Quân Hoài Lang mím môi.
"Phụ thân, không cần đâu." chốc lát sau, y cười nhẹ nói "Đường đi vất vả, có chút hao tổn sức lực."
Vĩnh Ninh Công khó hiểu "Hửm? Mấy ngày nay con vẫn đến thư viện sao?"
Quân Hoài Lang gật đầu.
Vĩnh Ninh Công chưa từng xen vào quyết định của y, nghe vậy chỉ ừm một tiếng, nói "Đọc sách nhiều cũng tốt. Tuy có thể học những điều thực tế trong nha môn, nhưng cần phải trau dồi kiến thức thật tốt trước, mới có thể làm những chuyện khác."
Quân Hoài Lang gật đầu đáp lại, hành lễ cáo từ.
Vĩnh Ninh Công im lặng một lúc, rồi nói thêm "Hoài Lang, về đọc thêm đi."
Quân Hoài Lang ngước mắt nhìn ông.
Vĩnh Ninh Công nói "Vi phụ biết con tự có thao lược, phàm là chuyện gì cũng nên biết tiết chế. Dù học tập, hay làm việc, đừng thể hiện mình trong mắt người khác, chỉ cần vừa đủ là được."
Ông trước nay không nhiều lời, dừng lại một chút, ông nói thêm "Một người chỉ cần một tài năng là đủ. Nhiều hơn, sẽ dễ gây họa."
Quân Hoài Lang hiểu ý ông.
Cây cao đón gió.
Gia thế của mình đã nổi bật hơn người. Nếu thể hiện quá xuất chúng, sẽ dẫn đến nghi kỵ.
Bởi vì trên y còn có hoàng tộc và hoàng quyền, không cho phép y leo lên nơi cao hơn.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
