Quân Hoài Lang đột nhiên mất trọng lượng, theo phản xạ nắm chặt lấy áo của Tiết Yến.
Giây tiếp theo, một cơn gió mạnh thổi qua xung quanh y. Trước khi đá rơi xuống đất, y bị kéo nhảy lên cao về phía trước vài thước, sau đó bị ép vào một tường đá cứng.
Vách đá cứng làm lưng y đau nhói.
Tiết Yến ép chặt y, hơi thở gấp gáp phả vào tai y.
Gần như cùng lúc đó, sau lưng họ có tiếng va chạm mạnh của đá vỡ, nhưng chốc lát sau, trước mắt Quân Hoài Lang trở nên tối sầm.
Sau đó y mới nhận ra Tiết Yến đẩy y vào một hang động nhỏ rất nông trên núi. Hang động nhỏ này có thể chứa nhiều nhất một hoặc hai người, nói là hang nhưng thật ra chỉ là một chỗ trũng trong núi.
Mà vừa nãy, núi đá khổng lồ đổ ập xuống đường, chớp mắt toàn bộ con đường đã bị vùi lấp dưới tảng đá.
Một tảng đá gần họ, đột ngột lăn xuống vì không ổn định, sụp đổ lần thứ hai với quy mô nhỏ.
Tiết Yến khẽ rên bên tai Quân Hoài Lang.
"Vương gia?" Quân Hoài Lang vội vàng gọi hắn, muốn đưa tay sờ sau đầu hắn.
Nếu bị đá đập vào đầu, nhất định sẽ xảy ra chuyện.
"Đừng nhúc nhích." giọng trầm thấp khàn khàn của Tiết Yến vang lên bên tai.
Quân Hoài Lang nghe thấy giọng của hắn, tức thì dừng lại.
"Đập trúng người rồi?" y hỏi.
Tiết Yến ngừng một chút, hít sâu một hơi rồi nói "Không sao."
Khoảng cách hai người rất gần, Tiết Yến gần như hoàn toàn bao phủ lấy y. Trong khi nói, hơi thở ấm áp gần như không ngừng phả vào bên cổ Quân Hoài Lang.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



