Ngựa của Tiết Yến là giống ngựa tốt khó tìm ở thành Trường An. Con ngựa cao lớn, tứ chi chắc khỏe, mắt sáng như sao, bờm mượt mà tung bay trong gió mát buổi sớm.
Y có chút ngượng ngùng, ngẩng đầu nhìn Thẩm Lưu Phong bên cạnh, cười gật đầu chào hỏi "Lưu Phong, đến rồi à?"
Lại không thấy ánh mắt vẫn luôn bình tĩnh không có vẻ gì là đang nhìn y của Tiết Yến chợt trầm xuống.
Ở bên kia, Thẩm Lưu Phong dường như đã nhìn thấy vị cứu tinh.
Hôm nay hắn vui vẻ cho ngựa ăn, đợi Quân Hoài Lang bên ngoài dịch quán từ sớm, nhưng không ngờ lại chờ được một Diêm La mặt đen.
Hắn cưỡi ngựa đứng ở đây, đối phương chỉ khẽ gật đầu khi mình lên tiếng chào hỏi, sau đó lặng lẽ đứng trong sương sớm, vẻ mặt lạnh lùng đến mức làm mình không dám nói với đối phương câu nào.
Thẩm Lưu Phong như ngồi trên đống lửa, khó khăn lắm mới chờ được Quân Hoài Lang xuất hiện.
"Hoài Lang, ta đã chuẩn bị ngựa cho đệ, để ta gọi người dắt tới!" hắn vui vẻ nói.
Đúng lúc này, Tiến Bảo kéo một con ngựa, một đường chạy tới.
"Thế tử điện hạ, người đến rồi!" Tiến Bảo mỉm cười chào Quân Hoài Lang, nét mặt rạng rỡ "Phải dậy sớm như vậy, quả thật vất vả cho người!"
Quân Hoài Lang thấy Tiến Bảo đến, cười đáp "Tiến Bảo công công."
Tiến Bảo dắt con ngựa trắng đến trước mặt Quân Hoài Lang nói "Nô tài đã chuẩn bị ngựa cho người rồi! Là ngựa của Cẩm y vệ, con ngựa này rất nghe lời, người cứ yên tâm. Hôm nay các đại nhân Cẩm y vệ và nô tài phải ở lại Dương Châu, vừa hay có thể dành ra một con ngựa cho người."
Quân Hoài Lang khó hiểu "Các người không đi sao?"
Tiến Bảo thận trọng nhìn Tiết Yến.
Lại chẳng thế. Nha môn có công vụ, bồ câu đưa thư của Đông Xưởng cũng đến. Vào lúc quan trọng này mà chủ tử nhà hắn không ở đây, còn không phải giao hết lại cho bọn nô tài này sao.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


