Tay Tiết Yến cứng ngắc.
Lúc mới đầu dường như hắn không nhận ra thứ gì rơi trên tay mình, kế đó, hắn mới vội trở tay, đặt lòng bàn tay mình lên mặt Quân Hoài Lang.
Động tác của hắn hiển nhiên rất vụng về, khi đầu ngón tay quẹt vào đáy mắt Quân Hoài Lang, sức lực không nhẹ, làm da thịt y hơi đau.
Lấy sống chết ra đe dọa khiến bọn chúng có nước mắt cũng không dám rơi.
Nhưng bây giờ, từng giọt nước mắt này lần lượt rơi trên tay hắn, như chảy thẳng vào tim, làm tim hắn đau nhói.
"Được rồi, không phải chỉ là trời mưa thôi sao, khóc gì chứ?" hắn khàn giọng nhẹ nhàng nói.
Quân Hoài Lang vô thức đáp lại "Ta không có."
Nhưng giọng mũi pha lẫn nghẹn ngào, làm lời phản bác của y trở nên rất thiếu thuyết phục.
Tiết Yến cười cười.
"Ừ, ngươi không có." hắn nói.
Quân Hoài Lang hơi ngượng ngùng giải thích "... bây giờ trên núi đang mưa nên sẽ nguy hiểm hơn. Huống chi, bọn họ phải vào núi tìm, một khi trời mưa sẽ càng khó khăn."
Nói đến đây, giọng y trầm xuống, tiếng nức nở vang lên đôi chút.
"... ngươi còn bị thương."
Tiết Yến dừng lại.
Giờ phút này, chỉ có hắn mới biết mình muốn bỏ bàn tay chống tường đá, ôm lấy người trước mặt vào lòng đến nhường nào.
Một lúc sau, những đầu ngón tay lạnh ngắt của hắn lướt qua hàng mi ướt đẫm của Quân Hoài Lang.
"Được rồi." hắn nói "Chỉ cần ta đã hứa với ngươi, cho dù thế nào, ta cũng sẽ làm được."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-593460.png&w=256&q=75)
