Quân Hoài Lang cùng Tiết Yến lên xe ngựa.
Thuyền hoa này ở bên Tây Hồ mảnh mai, từ đây đến dịch quán vẫn còn một chặng đường dài nữa. Quân Hoài Lang cố gắng đỡ Tiết Yến ngồi xuống xe, rồi ra lệnh cho xa phu khởi hành.
Tiết Yến bước vào xe ngựa, ngồi ngay ngắn, thoạt nhìn nghiêm nghị hơn bình thường một chút. Trên mặt không có biểu cảm gì, nhìn thẳng về phía trước, trông khá lạnh lùng trang nghiêm.
Xa phu thúc ngựa tiến về phía trước.
Khi cỗ xe bắt đầu rung nhẹ, rầm một tiếng, Tiết Yến ngã sang một bên, đâm sầm vào xe ngựa.
Tiếng động quá lớn làm Quân Hoài Lang giật cả mình. Y vội nghiêng người, thấy Tiết Yến bực dọc vịn xe ngựa, nhưng không ngồi dậy được.
Xe ngựa lắc lư tiến về phía trước, Tiết Yến một tay vịn xe, nhưng vô dụng, đầu cứ liên tục đập vào xe ngựa, trông khá đáng thương.
Quân Hoài Lang: ......
"Vương gia, ngả người ra sau." y bất lực cười cười, nâng tay Tiết Yến lên, định đỡ hắn dựa vào lưng xe ngựa.
Nhưng kế đó, xe ngựa vấp một hòn đá nhỏ, Tiết Yến thuận theo lực đỡ của Quân Hoài Lang, ngã xuống người của Quân Hoài Lang lần nữa.
Hắn cao lớn, vừa ngã xuống, đã nặng nề đè trên người Quân Hoài Lang, ép sát y vào thành xe ngựa.
Đầu hắn tình cờ vùi vào vai Quân Hoài Lang, giữa hơi thở của hắn, mùi đàn hương và mùi rượu nồng đậm quyện vào nhau, quấn lấy Quân Hoài Lang.
Tim Quân Hoài Lang đập loạn không rõ, làm y hơi bối rối, muốn đẩy Tiết Yến ngồi dậy.
Nhưng đúng lúc này, Tiết Yến thấp giọng ưm một tiếng.
"... đau đầu." giọng hắn hơi khàn, thì thào với chính mình.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)

