Quân Hoài Lang lặng lẽ ngồi bên giường.
Những lời thần y nói vừa rồi cứ văng vẳng bên tai.
Lúc này vết thương của Tiết Yến đã được băng bó lại, mãi đến khi thần y băng bó vết thương cho Tiết Yến trước mặt y, Quân Hoài Lang mới biết Tiết Yến bị thương nặng như vậy.
Những vết sẹo mới phủ lên những vết thương cũ, có vài chỗ gần như hằn sâu thấy cả xương.
Mắt Quân Hoài Lang hơi nóng lên.
Y rất tin tưởng những gì Tiết Yến nói, vì hắn thật sự nói được làm được.
Hắn nói không sợ chết, nhất định phải trói buộc mạng mình với hắn, hắn nói chờ hắn cứu mình, hắn nhất định sẽ liều mạng để cứu.
Hắn chưa từng nói dối, cũng chưa từng giữ lại thứ gì.
Lúc này trong phòng yên tĩnh, không có ai quấy rầy.
Quân Hoài Lang ngồi bên giường, nhìn Tiết Yến một lúc, dần dần hạ quyết tâm.
Y đứng dậy, đi đến bàn của mình dưới cửa sổ.
Sách và vật dụng đều được đặt ngay ngắn trên bàn, y luôn có quy tắc, đồ trên bàn không cho phép người khác di chuyển.
Dù sao những chuyện xảy ra ở kiếp trước cũng không liên quan gì đến Tiết Yến ở kiếp này. Y yêu người trước mặt, đồng thời, người này giao cả mạng sống cho y.
Chưa kể kiếp này hắn đã cứu mình và người nhà của mình rất nhiều lần.
Hắn vô tội, y không nên áp đặt những chuyện không xảy ra cho người này.
Dù y vẫn nhớ, thì cũng nên do y gánh vác.
Nếu trên đời thật sự có nhân quả, sớm muộn gì cũng sẽ có hình phạt giáng xuống người làm trái đạo lý, yêu người không nên yêu như y, y cũng đã chuẩn bị gánh chịu.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-495035.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)