Quân Hoài Lang chỉ cảm thấy mình tỉnh dậy từ trong cơn mơ sâu.
Những ngày qua của y giữa tỉnh và ngủ không có ranh giới rõ ràng. Nhưng lần này, khi tỉnh dậy sau cơn mơ sâu, y đã có thể thuận lợi mở mắt.
Nhất thời, ánh sáng có chút chói, y không khỏi nhíu mày nheo mắt.
Với hoàn cảnh và màn giường quen thuộc, hơi nghiêng đầu sang, y có thể nhìn thấy một người đang trông chừng bên giường.
Trước khi y có thể nhìn thấy người đó là ai, người đó dường như có chút hoảng sợ đứng dậy theo chuyển động của y, nghiêng người về phía trước.
Thô ráp sần sùi hòa quyện với nhiệt độ trên trán y, thậm chí lòng bàn tay kia cũng hơi nóng.
"Cuối cùng cũng hạ sốt rồi." Tiết Yến nói.
Lúc này Quân Hoài Lang mới nhận ra mình đã khỏi bệnh.
Y sững sờ một lúc, sau đó muốn chống giường ngồi dậy, hỏi tình hình hiện tại ở Kim Lăng, dịch bệnh đã hết chưa, hiện tại trong thành có bao nhiêu thương vong, có tìm thấy nguồn gốc của dịch bệnh hay không.
Nhưng vào lúc này, y bắt gặp ánh mắt của Tiết Yến.
Đôi mắt màu hổ phách nồng nhiệt cố chấp nhìn chằm chằm y.
Nhất thời đầu óc Quân Hoài Lang trống rỗng. Những chuyện muốn hỏi vừa rồi dừng lại trong cổ họng, thoáng chốc đã biến mất.
Trong mắt y chỉ còn lại Tiết Yến.
Trong một lúc, cả hai đều không lên tiếng, chỉ còn lại quầng sáng xuyên qua cửa sổ, từng chút chuyển động trên mặt đất theo nắng trời nghiêng lệch.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)

