Vì thành Kim Lăng hiện giờ còn rất nhiều việc đang chờ hoàn thành, công vụ phức tạp, Vĩnh Ninh Công trực tiếp ở lại nha môn không về phủ.
Ông chỉ phái nha dịch đến truyền lời cho Quân Hoài Lang, báo với y mọi thứ đều ổn, không có vấn đề gì, bảo y nghỉ ngơi cho tốt, không cần lo lắng.
Quân Hoài Lang biết phụ thân không giỏi thể hiện về mặt tình cảm, vài câu dặn dò có vẻ lạnh lùng này thật sự ẩn chứa rất nhiều sự quan tâm của phụ thân.
Quân Hoài Lang mỉm cười trả lời nha dịch, bảo hắn mang theo một ít điểm tâm, phòng trường hợp phụ thân y quá bận, nha môn lại không có chuẩn bị bữa tối.
Sau khi làm xong, Quân Hoài Lang ngồi bên cạnh giường, tìm một quyển sách, lặng lẽ trông chừng Tiết Yến.
Mãi đến nửa đêm đã qua ba lần gõ canh, Tiết Yến mới lờ mờ thức dậy.
"Đi đâu?" Tiết Yến khàn giọng.
Quân Hoài Lang nói "Không chói sao? Ta đi tắt nến."
Tiết Yến chậc lưỡi, kéo y lại.
"Không chói." nói rồi hắn chống tay ngồi dậy, kéo Quân Hoài Lang vào lòng.
Trước khi Quân Hoài Lang kịp phản ứng, cánh tay Tiết Yến đã đặt trên eo y, ôm lấy cả người y.
"Đừng động đậy, để ta ôm một lát." Tiết Yến nói.
Quân Hoài Lang thu lại bàn tay đang định chống người đứng dậy.
Tiết Yến lặng lẽ ôm y, nhất thời cả hai đều không lên tiếng.
Hồi lâu sau, Tiết Yến thấp giọng cười.
Quân Hoài Lang ngước nhìn hắn, thấy Tiết Yến cúi đầu hôn môi y.
"Thì ra là thật." Tiết Yến cười nói "Vừa rồi còn tưởng là đang nằm mơ."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

