Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Tòa nhà này có năm tầng, mỗi tầng chia làm bốn phòng.
Một Gót Giày Gõ Chết Người bảo chị đã lục tung hai mươi căn phòng này từ trong ra ngoài không biết bao nhiêu lần, nhưng tuyệt nhiên chẳng thấy bóng dáng người bạn cùng phòng của nữ quỷ kia đâu cả.
"Đừng nói là bạn cùng phòng, ngay cả mấy con quỷ khác cũng chẳng có lấy một mống. Nhưng lạ ở chỗ, mỗi lần chị mở cửa ra thì đồ đạc trong phòng lại thay đổi khác đi."
Lúc đầu chị còn tiện tay thu gom ít vật tư, nhưng khi độ ô nhiễm càng lúc càng tăng, ý thức bắt đầu mơ màng, đến cả vật tư chị cũng chẳng buồn nhặt nữa.
Chị chỉ còn biết di chuyển giữa năm tầng lầu như một cỗ máy, lặp đi lặp lại hành động mở hết thảy các cánh cửa phòng.
Long Duyệt ngẫm nghĩ một lát rồi hỏi: "Có món đồ nào mà lần nào chị mở cửa cũng thấy nó không?"
"Có! Ở phòng 302 có một cái bàn trang điểm, lần nào mở cửa chị cũng thấy nó nằm lù lù ở đó. Chị đã lục tung hết các ngăn kéo rồi mà chẳng thấy gì đặc biệt cả. Sau đó có mấy lần bực quá, chị còn thử dùng giày cao gót đập vỡ kính, thậm chí đập nát cả cái bàn. Thế mà lần sau mở cửa ra, nó vẫn y nguyên không sứt mẻ gì xuất hiện trong phòng 302."
Long Duyệt ôm lấy chiếc lư hương Tâm Kinh, bảo: "Đi, chúng ta qua đó xem sao."
Lúc Long Duyệt đi ngủ, độ ô nhiễm là 55%, giá trị thể lực là 25.
Việc đốt chồng nhang đàn hương không khói không có tác dụng, trong lúc ngủ cô lại không thể thay nhang mới. Sau khi tỉnh dậy, độ ô nhiễm vẫn cao ngất ngưởng ở mức 40%. Giá trị thể lực đã hồi phục lên 89.
Long Duyệt đẩy cửa phòng 302, quả nhiên nhìn thấy một chiếc bàn trang điểm bằng gỗ gụ cao cấp, lạc quẻ hoàn toàn so với phong cách chung của căn phòng.
Vóc dáng bọn họ mỗi người một vẻ, kẻ mập người ốm đều có nét riêng. Phong cách ăn mặc trải dài suốt hàng ngàn năm, nhưng trên mặt ai nấy đều vẽ cùng một kiểu lông mày lá liễu. Thần thái nơi khóe mắt, bờ môi của họ giống nhau đến mức khiến người ta nghĩ đến mà rùng mình. Dưới cùng bức phù điêu là một cô gái trẻ mặc áo sơ mi ngắn tay kiểu cổ điển kết hợp với quần short jean cạp cao màu xanh nhạt.
Một Gót Giày Gõ Chết Người nói: "Chị nghi cô gái ở dưới cùng chính là bạn cùng phòng của con nữ quỷ tóc ngắn kia."
Nhưng chị đã thử tìm manh mối trong ngăn kéo, cũng từng thử đập vỡ gương mà vẫn không cách nào lôi cô ta ra được.
Long Duyệt đưa lư hương cho Một Gót Giày Gõ Chết Người, bảo chị đứng sang một bên.
Còn bản thân cô thì đeo huân chương "Bạn của quỷ" lên, ngồi xuống chiếc ghế đẩu gỗ gụ trước bàn trang điểm.
Trong ngăn kéo hai bên gương có một chiếc lược bí bằng gỗ đàn hương, một con dao cạo lông mày, một cây chì kẻ mày và vài hũ sứ nhỏ đựng phấn son.
Đã dùng bạo lực đập phá mà không xong, vậy có lẽ dùng bàn trang điểm đúng với chức năng của nó sẽ tìm được manh mối chăng?
Long Duyệt cầm chiếc lược bí gỗ đàn hương lên, bắt đầu chải tóc trước gương.
Chải được một lúc, cô cảm thấy khung cảnh xung quanh dần trở nên mờ ảo. Hình ảnh phản chiếu của chính mình trong gương lại đang từ từ tiến sát về phía cô.
"Cô gái" trong gương nhìn chằm chằm vào cô, liên tục thực hiện những động tác y hệt cô.
Long Duyệt cũng nhìn chằm chằm người trong gương, bắt chước từng động tác của "cô ta".
Dần dần, ý thức của Long Duyệt càng lúc càng hoảng hốt. Cô bắt đầu không phân biệt được là người trong gương đang học theo mình hay chính mình đang học theo người trong gương.
Khi sự tự hoài nghi này lên đến đỉnh điểm, người trong gương bỗng nở một nụ cười nhàn nhạt.
"Cô ta" từ từ đặt chiếc lược bí xuống. Long Duyệt cũng như bị ma xui quỷ khiến, học theo "cô ta" chậm rãi đặt lược xuống.
"Cô ta" chậm rãi cầm dao cạo lông mày lên, cô cũng làm theo y hệt. Lúc này, hình ảnh người trong gương liên tục chuyển đổi qua lại giữa một Long Duyệt thực tế và một Long Duyệt với đôi lông mày lá liễu.
Tận đáy lòng cô không ngừng nảy ra một suy nghĩ: Đẹp thật đấy. Giá mà mình trông giống như vậy thì tốt biết mấy.
"Đẹp thật đấy. Giá mà mình trông giống như vậy thì tốt biết mấy." Suy nghĩ ấy bật thốt thành lời thì thầm.
Người trong gương đã dừng lại, nhưng Long Duyệt vẫn tiếp tục giơ dao cạo lên. Ngay khi cô sắp sửa cạo đi một phần lông mày của mình, một bàn tay mạnh mẽ đã chộp lấy tay cô.
"Nấm Nhỏ, em làm cái gì thế!"
Long Duyệt giật mình bừng tỉnh, vội vàng ném dao cạo đi rồi đứng phắt dậy. Nỗi sợ hãi vì bị điều khiển mà không hề hay biết khiến cô toát lạnh cả sống lưng.
Người trong gương nổi giận đùng đùng, trực tiếp nhoài người ra khỏi mặt kính túm lấy Long Duyệt, định lôi tuột cô vào trong.
Một Gót Giày Gõ Chết Người vội đặt lư hương xuống, dùng chiếc giày cao gót trong tay gõ mạnh vào người trong gương.
Chiếc giày cao gót đó là quỷ vật, gõ hai cái là đủ đập chết một con tiểu quỷ thông thường.
Long Duyệt cũng rút kiếm gỗ đào ra đâm về phía kẻ trong gương.
Thế nhưng người trong gương lại chẳng hề hấn gì trước đòn tấn công của giày cao gót lẫn kiếm gỗ đào, nó tiếp tục gào thét điên cuồng, cố sức kéo Long Duyệt về phía trước.
"Buông cô ấy ra!"
Một giọng nói không ngờ tới vang lên từ phía sau lưng họ.
Một nữ quỷ tóc ngắn lao đến như tên bắn, bóp chặt cổ người trong gương rồi cùng nó biến mất vào trong mặt kính.
Xung quanh lập tức trở nên yên tĩnh.
Long Duyệt và Một Gót Giày Gõ Chết Người đưa mắt nhìn nhau.
Kết thúc rồi sao?
Trong lúc còn đang nghi hoặc, cả hai bỗng nhiên xuất hiện ở hành lang. Nữ quỷ tóc ngắn kia đang hoảng hốt đẩy cửa từng phòng, miệng không ngừng hỏi: "Bạn cùng phòng của tôi đâu? Bạn cùng phòng của tôi đâu rồi?!"
Nhìn thấy hai người Long Duyệt, nó cứ như chưa từng gặp họ bao giờ, lao bổ tới gào thét: "Các người có thấy bạn cùng phòng của tôi đâu không? Tìm cô ấy ra đây! Không tìm thấy thì đừng hòng ai được rời khỏi đây!"
Gào thét xong, nó liền biến mất ngay trước mặt họ. Tình cảnh y hệt như lúc Một Gót Giày Gõ Chết Người gặp nó trước đó.
Tình huống gì thế này?
Hai người quay lại phòng 302, chiếc bàn trang điểm kia vẫn nằm im lìm trong góc.
Lược bí gỗ đàn hương, dao cạo, chì kẻ mày và mấy hũ sứ nhỏ đã được cất gọn vào ngăn kéo. Ngay cả vị trí sắp xếp cũng không sai lệch chút nào so với lúc Long Duyệt lấy chúng ra ban nãy.
Phù điêu quanh viền gương cũng y hệt như trước, chẳng hề thay đổi chút nào sau khi nữ quỷ tóc ngắn lao vào trong gương.
Long Duyệt thử ngồi xuống trước gương chải tóc lần nữa. Cái cảm giác bị người trong gương cưỡng ép khống chế lại ập đến. Lần này cô đã chuẩn bị tâm lý từ trước, vừa cảm thấy xung quanh mờ đi và người trong gương tiến lại gần, cô liền lập tức vứt lược đứng dậy.
Long Duyệt phân tích: "Trước đây chúng ta đều mặc định rằng bạn cùng phòng của nữ quỷ tóc ngắn bị nhốt trong tấm gương trang điểm này, chỉ cần cứu được cô ấy ra là sẽ phá giải được tình thế. Thế nhưng, nhỡ đâu cái bàn trang điểm đó không có thật thì sao?"
"Không có thật ư?" Những điểm lấn cấn mà Một Gót Giày Gõ Chết Người cảm thấy trước đó giờ phút này bỗng chốc sáng tỏ.
"Chị đã bao lần đập vỡ gương, đập nát bàn trang điểm, thế mà khi mở cửa lại, cái bàn này vẫn nguyên vẹn không sứt mẻ, ngay cả đồ đạc trong ngăn kéo cũng nằm y nguyên chỗ cũ. Điều này không phải do bàn trang điểm có năng lực đặc dị gì, mà bởi vì tất cả những thứ này đều là giả."
Cả hai đồng thanh thốt lên: "Là ký ức của nữ quỷ tóc ngắn!"
Một Gót Giày Gõ Chết Người siết chặt chiếc giày cao gót đỏ trong tay, gạt vào không khí hai cái rồi nói: "Thảo nào giày cao gót của chị không thể gây ra bất kỳ thương tổn nào cho cái bóng giả mạo em trong gương! Rõ ràng quỷ vật có hiệu quả với mọi loại quỷ quái mà!"
Sau đó chị lại rầu rĩ nói: "Giờ tính sao đây? Nếu nơi này là ký ức của nữ quỷ tóc ngắn, thì bạn cùng phòng của nó chắc chắn không ở đây. Cái yêu cầu 'tìm ra bạn cùng phòng' căn bản là nhiệm vụ bất khả thi."
Long Duyệt nói: "Nó nhìn thấy em bị người trong gương lôi kéo, liền lập tức lao đến cứu không màng thân mình. Người mà nó muốn cứu có lẽ không phải là em, mà là bạn cùng phòng của nó. Sau khi 'cùng chết' với người trong gương, nó vẫn không thể buông bỏ được chấp niệm khiến vòng lặp lại bắt đầu. Có lẽ điều khiến nó day dứt không phải là việc cuối cùng không cứu được bạn, mà là một nguyên nhân khác? Biết đâu chỉ cần chúng ta tìm ra nguyên nhân đó thì cục diện bế tắc này sẽ được phá giải."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)

















