Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Ta Tại Thế Giới Quỷ Dị - Dùng Tiền Mua Mệnh Chương 19: Người Bị Cầm Tù

Cài Đặt

Chương 19: Người Bị Cầm Tù

Hai người cẩn thận lục soát bàn trang điểm lần nữa, sau đó mở rộng phạm vi tìm kiếm ra toàn bộ căn phòng. Cuối cùng, họ tìm thấy một tờ biên lai dán dưới đáy thùng rác.

Tờ biên lai đó hẳn cũng giống như chiếc bàn trang điểm, lần nào mở cửa ra nó cũng nằm ở đấy. Chỉ là trước giờ các cô không hề để ý tới.

Khoảnh khắc vừa cầm tờ biên lai lên, sắc đỏ của máu nhanh chóng xâm chiếm toàn bộ căn phòng.

Nữ quỷ tóc ngắn không biết đã ngồi trước bàn trang điểm từ bao giờ. Thế nhưng hình ảnh hiện lên trong gương lại không phải gương mặt của nó, mà là cô gái mặc áo sơ mi kiểu cổ điển nằm ở vị trí mới nhất trên vòng phù điêu kia.

Cô gái vẽ đôi lông mày lá liễu thanh mảnh, mắt rũ xuống nhìn mặt đất. Thần thái và lớp trang điểm của cô trông hệt như người xưa trong tranh tố nữ, nhưng kiểu tóc và quần áo trên người lại mang phong cách hiện đại, tạo nên cảm giác vô cùng lạc quẻ.

Cô gái đột nhiên ngẩng đầu, trừng mắt nhìn nữ quỷ tóc ngắn, gào lên: "Là cậu! Chính cậu đã hại tớ! Nếu không phải cậu mua cái bàn trang điểm chết tiệt này về thì tớ đã không bị nhốt trong đó!"

"Xin lỗi, xin lỗi, tớ xin lỗi…" Nữ quỷ tóc ngắn ôm mặt khóc nức nở. Sắc máu xung quanh càng lúc càng đậm đặc.

Đôi bạn cùng phòng này, người ở trong gương kẻ ở ngoài gương, nhưng cả hai đều đã bị cầm tù.

Long Duyệt bước tới, khẽ vỗ vai nữ quỷ tóc ngắn, nói: "Không phải lỗi của cô đâu. Đây chỉ là tai nạn thôi."

Nữ quỷ tóc ngắn quay phắt lại. Nó định trút cơn giận lên đầu Long Duyệt nhưng lại cảm thấy cô thân thiết đến lạ.

Nó thuận thế dựa vào tay Long Duyệt, khóc hu hu. Huyết lệ lăn dài trên má, nhuộm đỏ cả áo nó.

Long Duyệt nhìn thấy biểu cảm thay đổi của nữ quỷ tóc ngắn liền hiểu ngay. Là công lao của huân chương "Bạn của quỷ".

Tiếng khóc của nữ quỷ tóc ngắn càng lúc càng lớn, sắc máu xung quanh lại dần dần phai đi.

Đồ đạc trong phòng biến thành hai chiếc giường đơn giản.

Một chiếc trải ga kẻ sọc vàng, trên giường ngoài chăn gối ra thì chẳng có gì khác. Chiếc còn lại trải ga hoạt hình màu hồng nhạt, bên trên chất đầy thú nhồi bông.

Chiếc bàn trang điểm gỗ gụ lạc lõng với không gian xung quanh kia đã biến mất.

Huyết lệ trên mặt nữ quỷ tóc ngắn cũng không còn nữa, thay vào đó là những giọt nước mắt bình thường.

Nó nhìn Long Duyệt, nói: "Hôm đó tôi đi làm về, đúng lúc nhìn thấy bạn cùng phòng là Lương Tuyết bị hút vào trong bàn trang điểm. Tôi không chịu nổi đả kích ấy, sợ quá nên chết ngay tại chỗ. Tôi không biết cái bàn trang điểm đó sau này bị chuyển đi đâu, cũng không biết Lương Tuyết ra sao rồi. Cô có thể giúp tôi tìm cô ấy không?"

[Có nhận nhiệm vụ nhánh không?] [Lời thỉnh cầu của nữ quỷ Trần Tâm: Tìm kiếm bàn trang điểm đặc biệt. Tìm kiếm Lương Tuyết. Phần thưởng: Chưa rõ. Thời gian: Không giới hạn.]

Nó lấy ra hai cái túi thơm khắc gỗ hình hoa sen nhỏ xíu đưa cho Long Duyệt và Một Gót Giày Gõ Chết Người, dặn dò: "Bên trong có một viên hương hoàn, đeo vào có thể giảm độ ô nhiễm. Rất xin lỗi vì đã gây rắc rối cho hai người."

[Hương hoàn hoa nhài: Hít vào mỗi 10 phút giảm 3% độ ô nhiễm (cần dùng kèm túi thơm). Thời gian hiệu lực: 30 ngày, tức 43200 phút.] [Túi thơm hoa sen gỗ Lục Đàn: Đặt hương hoàn vào túi thơm, đảm bảo hương hoàn chỉ tiêu hao "thời gian hiệu lực" khi đeo trên người.]

Nói xong, nó liền biến mất. Trên bức tường trong phòng bỗng xuất hiện một khung cửa sổ có lắp lưới chống trộm bên ngoài.

[Đã hoàn thành chi viện, 5 giây sau sẽ đưa bạn về nơi trú ẩn. Vui lòng chuẩn bị sẵn sàng.]

Long Duyệt vội vàng cất lư hương và túi thơm vào ba lô vô hạn , vẫy tay chào Một Gót Giày Gõ Chết Người: "Em đi đây. Về đến nơi trú ẩn nhớ báo bình an nhé."

Một Gót Giày Gõ Chết Người đưa tay làm dấu OK.

Sau khi trở về nơi trú ẩn, Long Duyệt tỉnh táo hẳn ra, chẳng buồn ngủ chút nào nữa.

Cô dứt khoát đặt lư hương Tâm Kinh ở đầu giường, mở giao diện trò chơi lên, vừa ngửi hương vừa xem các giao dịch mà người chơi khác gửi đến.

Người chơi khác thường chọn bán vật liệu xây dựng dư thừa cho cô, sau đó mua lại nhu yếu phẩm sinh hoạt và vũ khí từ chỗ cô.

Thi thoảng cũng có người vì túng thiếu quá mức, không có tiền ăn cơm nên đành bán cho cô những đạo cụ và vũ khí hiếm có.

Long Duyệt đăng bán vật liệu xây dựng dư thừa vào trong nhóm, đợi mọi người chọn xong thì kịp thời đưa lên sảnh giao lưu để bán.

Hiện tại cô muốn tìm mảnh bản thiết kế nâng cấp nơi trú ẩn cấp 3 nhất. Tuy nhiên, phần lớn nơi trú ẩn của mọi người mới chỉ ở cấp 1, mảnh bản thiết kế mà người chơi khác tìm được cũng chỉ tới cấp 2 là cùng.

Phải để họ nâng cấp nhanh hơn một chút thì trên thị trường mới xuất hiện mảnh bản thiết kế cấp 3 và vật liệu xây dựng tương ứng.

Cô hóa thân thành một cỗ máy mua hàng và đăng bán vô cảm, liên tục nhấn xác nhận giao dịch rồi treo những thứ mình không cần lên bán.

Người chơi khác cũng trao đổi vật tư hoặc tự bán. Nhưng đa số đều cảm thấy cô trả giá cao lại dễ nói chuyện, nên họ sẵn lòng giao dịch với cô hơn.

Đang lướt, cô phát hiện có người gửi cho mình mười mấy tấm ảnh nhưng lại không tạo giao dịch.

Biên Thành Tiểu Lạt Tiêu: "Đại thần, chị xem thử chỗ này có thứ gì chị cần không? Ba lô của em chỉ có 10 ô, không mang hết đống đồ này được. Nếu có thứ chị cần, em sẽ chuyển cho chị ngay bây giờ."

Đại Thanh Triếp Tán: "Trời đất! Em chui vào cái chỗ nào thế này?"

Biên Thành Tiểu Lạt Tiêu: "A a a a! Đại thần trả lời em rồi! Sau khi nơi trú ẩn của em lên cấp 2, bên đường bỗng xuất hiện một bà cụ ma. Bà ấy bảo đồ đạc của mình bị con cái vứt ra bãi rác hết rồi, nhờ em tìm lại giúp.

Em còn tưởng gặp phải con cháu bất hiếu, dù sao thì quỷ cũng không thể bất hiếu được! Em mang theo một bụng lửa giận đi tới bãi rác, ai dè phát hiện đống đồ mà con cái bà ấy vứt đi toàn là rác rưởi bò lổm ngổm gián với chuột. Hóa ra bà cụ ma kia mắc chứng tích trữ…

Em nói chuyện với con cái của bà cụ ma vài câu mới biết trước kia bà ấy làm nghề thu mua đồ cũ để bán lại.

Họ bảo bây giờ trí nhớ của bà cụ ma có vấn đề nên thần trí cũng lúc tỉnh lúc mê. Cửa hàng đó đã bỏ hoang rồi, đồ đạc bên trong nếu em cần thì cứ việc lấy tự nhiên."

Long Duyệt nhìn kỹ mấy tấm ảnh, trong lòng không khỏi mừng rỡ.

Đa số đồ vật trong ảnh đều là quỷ vật.

Đồ chưa tới tay, cô cũng không biết tác dụng cụ thể là gì. Cô lười phải trả giá từng món, bèn chốt giá luôn một thể: "Những món em cầm lên xem được thông tin chi tiết thì đồng giá 2000 quỷ tệ một món, không có thông tin thì 100 quỷ tệ một món. Gửi hết qua đây cho chị."

Biên Thành Tiểu Lạt Tiêu: "!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!! Cảm ơn đại thần!"

Biên Thành Tiểu Lạt Tiêu kích động đến mức giậm chân la hét ngay trong tiệm đồ cũ. Cô nàng chỉ buột miệng hỏi chơi, không ngờ đại thần Nấm Độc lại muốn mua hết! Đã thế giá cả đưa ra còn cao ngất ngưởng!

Cô nàng đã dốc sạch túi mua vật liệu để nâng cấp nơi trú ẩn, giờ gần như không còn một xu dính túi. Cô nàng còn tưởng mình sắp chết đói đến nơi rồi.

Cả ngày hôm nay cô nàng cứ tự chửi rủa bản thân phân bổ tài nguyên không hợp lý. Đáng lẽ phải đảm bảo sinh tồn trước rồi hãy nghĩ đến chuyện nâng cấp, đằng này lại đâm đầu ném hết quỷ tệ vào mua vật liệu xây dựng. Vội vàng nâng cấp nơi trú ẩn để làm gì cơ chứ?! Chẳng lẽ chết đói trong cái nơi trú ẩn đã nâng cấp thì vẻ vang hơn sao?

Giờ xem ra, kẻ liều mạng có phúc của kẻ liều mạng. Nhờ nâng cấp xong nên cô nàng mới gặp được điểm tìm kiếm này. Ở đây ít nhất cũng phải có bảy, tám chục món đồ. Mấy tấm ảnh cô nàng chụp gửi đại thần chỉ là bề nổi của tảng băng chìm mà thôi.

Đống đồ ở đây bán rẻ cũng phải được hơn mười vạn quỷ tệ!

"Phát tài rồi! Phát tài rồi! Phát tài rồi! Ha ha ha ha ha ha ha! Cuối cùng mình cũng có ngày hôm nay!"

Cô nàng vừa cười điên dại, vừa tạo giao dịch, gửi từng món đồ một qua cho Long Duyệt.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc