Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Dội sạch vệt máu ở cửa xong, cô mới lê cơ thể mệt mỏi rã rời đi tắm.
Máy nước nóng mua của Quỷ tiếp thị là loại dùng được cả điện lẫn khí đốt, nên dù nơi trú ẩn chưa được cấp khí đốt thiên nhiên thì vẫn có thể tắm nước nóng.
Cô đã lăn lộn mấy tiếng đồng hồ trong phòng gym, người vốn đã đầy mồ hôi, giờ lại còn dính thêm máu me bẩn thỉu, quả thực khó chịu vô cùng.
Tắm nước nóng xong, giá trị thể lực hồi phục được 5 điểm.
Cô dùng chiếc máy sấy tóc cũ mua lại từ người chơi khác để sấy khô tóc, sau đó lấy Lư hương Tâm Kinh ra đốt một nén nhang rồi mới nằm vật xuống giường mở bảng trò chơi lên, đăng bán số vật liệu xây dựng vừa kiếm được vào trong nhóm.
Gần như ngay khoảnh khắc cô vừa treo đồ lên, Bà Nội Búa Tạ đã chộp ngay lấy mảnh bản thiết kế nâng cấp nơi trú ẩn cấp 2.
Bà Nội Búa Tạ: "Hahahahahaha! Tôi cũng gom đủ rồi! Tám tiếng nữa để bà đây xem thử nơi trú ẩn cấp 2 rốt cuộc trông méo tròn ra sao (xoa tay soàn soạt)."
Tranh Thủ Sống Đến Chết: "Đáng ghét! Tôi còn thiếu đúng một tấm kính và một tấm bông khoáng."
Chư Tà Ích Tán: "Tôi có này, để tôi chuyển cho cậu. Anh Chết cậu cứ nâng cấp trước đi. Tôi cảm giác mình vô vọng chuyện nâng cấp rồi."
Long Duyệt phì cười. Gì mà "anh Chết"? Cách cậu ta gọi người cũng y hệt như cái tên "Chết chóc" của cậu ta vậy.
Tranh Thủ Sống Đến Chết: "Sao lại vô vọng?"
Chư Tà Ích Tán: "Cuối cùng tôi cũng ghép xong bản thiết kế rồi."
Cậu ta gửi một tấm ảnh chụp màn hình lên.
[Bản thiết kế nâng cấp nơi trú ẩn cấp 2: Kính x4, Sơn nhũ tương x16, Vật liệu chống thấm x20, Tấm bông khoáng x20, Xi măng x20, Gỗ x20, Đá x20, Ngói x50, Lò Thập Phương x1, Gói lắp đặt khí đốt thiên nhiên x1.]
Tranh Thủ Sống Đến Chết: "!! Đa số vật liệu của cậu đều gấp đôi tôi. Nơi trú ẩn của cậu to đến mức nào vậy? Sao lại cần nhiều đồ để nâng cấp thế kia."
Bà Nội Búa Tạ: "Lò Thập Phương là cái gì? Mấy cái lư hương trong chùa ấy hả?"
Mắt Long Duyệt sáng lên. Nơi trú ẩn chức năng! Dựa vào vật liệu nâng cấp thì có thể phán đoán, nơi trú ẩn của Chư Tà Ích Tán sau khi nâng cấp sẽ trở thành Đạo quán.
Đó là nơi trú ẩn chức năng cực kỳ hiếm gặp!
Người chơi chỉ khi bộc lộ thuộc tính nghề nghiệp đặc thù thì nơi trú ẩn mới có thể nâng cấp thành nơi trú ẩn chức năng.
Kiếp trước, tuyệt đại đa số người chơi phải đợi đến khi nơi trú ẩn đạt cấp 4 hoặc 5 mới bộc lộ thuộc tính nghề nghiệp.
Không ngờ Chư Tà Ích Tán mới cấp 2 đã có thể nâng cấp thành nơi trú ẩn chức năng rồi. Long Duyệt đoán nguyên nhân là do cậu ta đã bán cho cô một lá bùa bình an. Mấy loại bùa chú đặc biệt đó đã kích hoạt thuộc tính nghề nghiệp của cậu ta.
Chư Tà Ích Tán: "Nơi trú ẩn ban đầu của tôi chỉ là một căn nhà đất sét rộng mười mấy mét vuông thôi. Chẳng hiểu sao lại cần nhiều vật liệu thế. Mấy thứ kia còn dễ nói, thi thoảng trên Sảnh giao lưu vẫn có người bán lẻ tẻ. Chứ cái Lò Thập Phương thì tôi chịu chết, chẳng biết tìm ở đâu. Giờ tôi mới gom đủ kính, mấy món khác còn xa vời lắm."
Long Duyệt: "Đừng nản lòng, bọn tôi sẽ để ý giúp cậu."
Tranh Thủ Sống Đến Chết: "Đúng thế!"
Bà Nội Búa Tạ: "Đúng thế!"
Chư Tà Ích Tán: "Cảm ơn lão đại! Cảm ơn anh Chết! Cảm ơn chị Nội!"
Bà Nội Búa Tạ: "??? Chị Nội cái gì? Gọi bà nội! Muốn ăn búa hả!"
Nhóm chat đột nhiên chuyển sang chế độ loạn đả bằng meme.
Long Duyệt mỉm cười, nhắm mắt chìm vào giấc ngủ.
Nửa ngày hôm nay cô đã quá mệt rồi. Trong trạng thái kiệt sức lại còn phải đối phó với cái thứ kinh tởm tìm tới tận cửa kia. Tuy cô không coi gã ra gì, nhưng những dao động cảm xúc khi vị trí nơi trú ẩn suýt bị lộ vẫn là điều không thể tránh khỏi.
Trước khi ngủ được nhìn thấy một đám người quen thuộc ồn ào náo nhiệt, cô bỗng thấy nhẹ nhõm hẳn.
Cô ngủ từ ba giờ chiều, lúc tỉnh dậy đã là tám giờ tối.
Muốn duy trì giờ giấc sinh hoạt bình thường ở thế giới này quả là điều quá xa xỉ.
Kiếp trước, khi làm đội trưởng đội hộ vệ, cô gần như phải trực chiến suốt 24/24. Gặp tình huống đột xuất là phải cắt phép quay lại vị trí bất cứ lúc nào. Cô đã rèn được thói quen hễ buồn ngủ là phải tranh thủ ngủ ngay.
Tỉnh dậy liếc nhìn thời gian, cô đang định trở mình ngủ tiếp thì trước mắt đột nhiên hiện lên mấy khung đối thoại chữ đen nền đỏ.
[Chào người chơi "Nấm Độc", người chơi "Một Gót Giày Gõ Chết Người" gửi yêu cầu chi viện tới bạn. Có chấp nhận không?]
[Đây là tình huống đặc biệt, giá trị thể lực dưới 10 sẽ không kích hoạt cơ chế cưỡng chế đưa về.]
[Trạng thái người chơi "Một Gót Giày Gõ Chết Người": Nguy kịch. Đã cầu cứu liên tục 8 phút, thời gian phản hồi còn lại: 2 phút.]
Có lẽ đối phương đã dùng một loại đạo cụ cầu cứu giới hạn thời gian nào đó.
Long Duyệt tức tốc bật dậy khỏi giường, vơ lấy Lư hương Tâm Kinh ở đầu giường nhét vào ba lô vô hạn, đeo ba lô lên rồi ấn [Chấp nhận].
Cô lập tức được truyền tống đến trước cửa một căn phòng trọ trong khu làng trong phố nào đó.
Cửa phòng đang mở.
Một Gót Giày Gõ Chết Người tóc tai rũ rượi, tay cầm một chiếc giày cao gót màu đỏ tươi, mặt không cảm xúc đứng bên cửa. Trông có vẻ như chẳng có chuyện gì xảy ra.
Nhưng cảnh báo "Nguy kịch" của thông tin cầu cứu thì không thể sai được.
Long Duyệt vội chạy tới lay cánh tay chị ấy, hỏi: "Độ ô nhiễm hiện tại của chị là bao nhiêu?"
Một Gót Giày Gõ Chết Người ghé sát vào lư hương hít sâu mấy hơi, ánh mắt mới dần trở nên trong trẻo hơn một chút.
Chị ấy trả lời: "Chị vào đây lúc khoảng một giờ chiều. Lúc vào độ ô nhiễm mới có 2%. Bây giờ là mấy giờ rồi? Vào đây xong không mở được Sảnh giao lưu, không xem được thời gian. Chỉ có thể xem bảng thông tin cá nhân. Chị mở cánh cửa này ra, tìm được một tấm [Thẻ cầu cứu giới hạn thời gian 10 phút] thì mới có thể cầu cứu em."
Thảo nào cả buổi chiều không thấy chị ấy nói chuyện trong nhóm.
"Giờ là hơn tám giờ tối. Nghĩa là chị đã bị kẹt hơn bảy tiếng đồng hồ. Mỗi giờ độ ô nhiễm tăng khoảng 11%. Nhang đàn hương không khói kết hợp với Lư hương Tâm Kinh mỗi giờ có thể giảm 12% độ ô nhiễm. Ít nhất có thể đảm bảo độ ô nhiễm của chị không tăng thêm nữa."
Trong phòng trọ chỉ có một chiếc giường gỗ không nệm.
Long Duyệt kéo Một Gót Giày Gõ Chết Người đến ngồi xuống mép giường, đặt lư hương lên dát giường rồi nói: "Kể tình hình ở đây nghe xem nào."
Một Gót Giày Gõ Chết Người kể rằng khu làng trong phố này là điểm tìm kiếm thứ hai xuất hiện trên [Bản đồ] của chị ấy.
Chị ấy đi dọc đường giết tiểu quỷ, tìm vật tư.
Khi vào tòa nhà tự xây này, chị ấy gặp một cô gái tóc ngắn. Cô gái đó dường như đang tìm thứ gì đó.
Vừa nhìn thấy chị ấy, cô gái kia liền liên tục hỏi dồn: "Bạn cùng phòng của tôi đâu? Bạn cùng phòng của tôi đâu? Cô có nhìn thấy bạn cùng phòng của tôi không? Bạn cùng phòng của tôi đâu rồi?!"
Cô gái kia càng hỏi mặt mũi càng trở nên dữ tợn, cuối cùng hai dòng huyết lệ chảy dài xuống mặt.
Một Gót Giày Gõ Chết Người lúc này mới biết đó không phải là người chơi.
"Nó bảo nếu chị không tìm được bạn cùng phòng cho nó thì không được rời khỏi đây. Nói xong thì nó biến mất. Cổng chính và tất cả cửa sổ của tòa nhà này cũng biến mất theo. Muốn nhảy cửa sổ ra ngoài cũng không được. Chị đã lục tung tất cả các phòng trong tòa nhà này rồi mà vẫn không tìm thấy bạn cùng phòng của nó đâu cả."
Long Duyệt lập tức nhận ra điểm bất thường: "Chị bị kẹt hơn bảy tiếng, mà vừa nãy mới tìm được thẻ cầu cứu giới hạn thời gian sao?"
Một Gót Giày Gõ Chết Người suy sụp nói: "Đúng là đòi mạng mà! Mấy cái phòng quỷ quái này mỗi lần mở ra lại một kiểu khác nhau!"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)

















