Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
"Một phần cũng được." Long Duyệt quét mã mua ngay.
Có thuốc trong người cảm giác vẫn yên tâm hơn.
Mới ở phòng gym một tiếng mà độ ô nhiễm đã vọt lên 27% rồi.
Cô cảm thấy thể lực vẫn còn trụ được thêm vài tiết nữa, bèn mở miệng hỏi: "Tôi có thể đốt nhang đàn hương không khói ở đây được không?"
Long Duyệt lấy ra chiếc lư hương tử sa có khắc Bát Nhã Tâm Kinh, thắp một nén nhang cắm vào.
[Nhang đàn hương không khói: Hít vào 10 phút giảm 1% độ ô nhiễm.]
[Lư hương Tâm Kinh: Lư hương này giúp thời gian cháy của nhang đàn hương kéo dài gấp đôi, đồng thời nhân đôi hiệu quả của nhang.]
Bình thường một nén nhang đàn hương không khói chỉ cháy được nửa tiếng. Nhờ sự hỗ trợ của Lư hương Tâm Kinh, một nén có thể cháy tận một tiếng.
Lư hương còn nhân đôi hiệu quả vốn có, tính ra một nén dùng bằng bốn nén. Hiệu quả cộng dồn này ngon đấy!
Long Duyệt học thêm hai tiếng nữa. Cuối cùng Sức mạnh đạt 27, Tấn công đạt 24, Phòng thủ đạt 28. Độ ô nhiễm: 55%. Giá trị thể lực: 14/100.
Nhân viên quỷ và khách hàng quỷ gần võ đài càng tập càng hăng hái.
Lúc Long Duyệt rời đi, bọn chúng còn lưu luyến vây quanh hỏi bao giờ cô lại đến.
Cô mệt đến mức không muốn đi bộ, quyết định xuống tầng một tiếp tục giết tiểu quỷ để giá trị thể lực tụt xuống dưới 10, kích hoạt cơ chế cưỡng chế đưa về.
Cô nhìn điểm kinh nghiệm tăng liên tục, còn giá trị thể lực thì giảm dần. Khi giá trị thể lực chạm mốc 9, con số đỏ rực hiện lên. Một luồng sức mạnh khổng lồ đẩy mạnh cô về phía trước. Giây tiếp theo, cô đã xuất hiện trong căn phòng ở tầng hai nơi trú ẩn của mình.
[Cảnh báo! Cảnh báo!]
Vừa về đến nơi, cô đã nghe thấy tiếng cảnh báo từ nơi trú ẩn.
[Phát hiện có người chơi khác trong phạm vi 1 mét quanh nơi trú ẩn. Phát hiện có người chơi khác trong phạm vi 1 mét quanh nơi trú ẩn. Vui lòng đề phòng.]
Người chơi khác?
Nơi trú ẩn của cô đã treo biển "Thiên Hạ Đệ Nhất Lâu", sẽ không bị đạo cụ khóa mục tiêu. Hơn nữa hiện giờ còn chưa xuất hiện [Thẻ Khoá Biệt Danh]. Sao lại có người chơi khác xuất hiện gần đây được?
Trong lòng Long Duyệt thắt lại, vội vàng đi tới cửa kính nhìn xuống.
Có một gã đàn ông gầy gò đang lén lút ở dưới lầu, cố gắng nhòm ngó qua cửa kính vào bên trong.
May mà cửa kính của nơi trú ẩn là kính một chiều. Trong nhà nhìn thấy bên ngoài, còn bên ngoài không nhìn thấy bên trong.
Gã kia thấy không soi được tình hình trong nhà, bỗng nhiên nổi điên giơ nắm đấm tự đấm mạnh vào mắt phải mình một cái.
Sau đó gã đi ra xa một chút, rồi hốt hoảng chạy lại đập cửa thùm thụp. Gã vừa thở hổn hển vừa run rẩy kêu cứu dồn dập: "Cứu mạng! Cứu mạng! Có ai không? Cầu xin cho tôi vào nhà trốn với! Có người muốn giết tôi!"
Long Duyệt suýt thì vỗ tay tán thưởng. Kỹ năng diễn xuất tinh trạm này, đài từ giàu cảm xúc này, ít nhất cũng ăn đứt bảy phần diễn viên trong giới giải trí rồi.
Máu diễn sâu của cô cũng nổi lên, bèn xuống lầu đi tới cửa, run rẩy hỏi vọng ra: "Anh là ai? Tại sao anh tìm được nơi trú ẩn của tôi?"
Gã kia vừa nghe thấy giọng nói của chủ nhân nơi trú ẩn là một cô gái có vẻ yếu đuối, lập tức yên tâm.
Gã hoảng loạn đáp: "Tôi đang tìm vật tư ở chợ vật liệu xây dựng gần đây thì gặp một người chơi khác. Hắn giả vờ kết bạn tìm đồ cùng tôi, thực ra là muốn nhân lúc tôi không chú ý để giết người cướp của. Tôi đánh không lại hắn nên quay đầu bỏ chạy. Chạy ra khỏi chợ rồi mà hắn vẫn còn đuổi theo."
Gã quay người chỉ về con đường nhỏ phía sau, khóc lóc kể lể: "Tôi cứ chạy dọc theo con đường nhỏ này, may mà gặp được nơi trú ẩn của cô. Mọi người đều là người chơi, đối phó với quỷ quái đã khó khăn lắm rồi. Cầu xin cô giúp tôi với!"
Nơi trú ẩn của người chơi không hề bị ngăn cách với nhau. Chỉ là khoảng cách rất xa thôi. Trong tình huống không có bản đồ và đạo cụ thì rất khó tìm được nơi trú ẩn của một người chơi cụ thể nào đó.
Nếu có người cố tình đi dọc theo từng con đường nhỏ quanh một điểm tìm kiếm nào đó thì vẫn có khả năng bắt gặp nơi trú ẩn của người chơi khác.
Nhưng tìm được cũng đâu có vào được. Mà vào được cũng chưa chắc đã đánh lại chủ nhà. Người bình thường sẽ chẳng ai lãng phí thời gian và thể lực để làm cái chuyện này.
Gã đàn ông không bình thường trước mặt này chẳng biết não bộ hoạt động kiểu gì mà lại tìm tới đây.
Lúc này Long Duyệt đã nảy sinh sát tâm.
Việc đích thân tìm đến nơi trú ẩn khác hẳn với việc dùng đạo cụ khóa mục tiêu. Đạo cụ chỉ dùng một lần. Dùng xong thì vị trí nơi trú ẩn của đối phương sẽ không hiển thị trên [Bản đồ].
Còn việc đi bộ từng bước theo lộ trình thực tế thế này thì trên [Bản đồ] sẽ hiện ra tuyến đường mốc.
Gã này không tiếc tự làm mình bị thương để lừa cô mở cửa, vốn dĩ đã mang dã tâm đen tối. Nếu thả gã đi, chẳng khác nào tự để lại một quả bom hẹn giờ bên cạnh mình.
Long Duyệt giắt dao găm và Dao Phi Hồi Lực vào thắt lưng phía sau, rồi mới mở hé cửa kính ra một chút, tiếp tục diễn: "Nếu tôi cho anh vào nhà, anh sẽ không hại tôi chứ?"
Gã đàn ông vươn tay đẩy mạnh cửa kính ra, chộp lấy cánh tay Long Duyệt ép cô vào góc tường, bộ mặt dữ tợn đe dọa: "Ngoan ngoãn giao hết đồ đạc đáng tiền ra đây!"
Hắn nhìn Long Duyệt từ trên xuống dưới, ánh mắt dâm dục lướt qua môi và ngực cô, vẻ mặt bỉ ổi nói: "Con ả này trông cũng được đấy. Cái nơi trú ẩn này nhìn cũng cao cấp. Mày đổi tên chủ nhân nơi trú ẩn thành tao, sau đó phục vụ ông đây cho tốt, ông đây vui vẻ thì có thể xem xét tha cho mày một mạng!"
Long Duyệt: …
Đọc truyện hậu cung nam chính bám váy phụ nữ nhiều quá nên mất não rồi hả?
Vốn cô định giả ngu hỏi thêm chút chi tiết. Nhưng đối mặt với thứ kinh tởm này, cô chẳng còn hứng thú diễn nữa.
Cô dứt khoát vung tay chém xuống, dao trắng đi vào dao đỏ đi ra, đâm thủng một lỗ trên cổ hắn. Gã đàn ông bịt chặt vết thương trên cổ, kinh hoàng nhìn cô.
Long Duyệt dùng sức đạp thẳng vào mặt hắn một cú: "Vị tiên sinh này, ngài có hài lòng với dịch vụ của tiểu nữ không? Không hài lòng thì vẫn còn khuyến mãi thêm mấy nhát dao miễn phí nữa đấy."
Tiếc là gã đàn ông đó không có phúc hưởng thụ dịch vụ đánh đập miễn phí của Long Duyệt, đầu ngoẹo sang một bên, chết thẳng cẳng.
Long Duyệt lục soát người hắn nhưng chẳng tìm thấy gì. Đành phải ghét bỏ kéo xác hắn ném vào đống cỏ ven đường.
Từ ngày thứ tư trở đi, sau khi tiểu quỷ xuất hiện trên đường, bọn chúng sẽ tự xử lý xác người chơi ở ven đường và trong bụi cỏ.
Lúc quay lại, cô chợt phát hiện trong đống cỏ bên phải nơi trú ẩn của mình hình như có thứ gì đó.
Lại gần xem thử, hóa ra là một cái bao tải dứa.
Cô đổ đồ trong bao tải ra, thu hoạch được một đống vật liệu xây dựng.
Hóa ra gã ban nãy đến cái ba lô cũng không có, chẳng biết nhặt được cái bao tải dứa ở đâu để đựng đồ.
Long Duyệt thu hết đồ đạc vào túi.
[Nhận được Vật liệu chống thấm x5, Gỗ x3, Sơn nhũ tương x3, Mảnh bản thiết kế nâng cấp nơi trú ẩn cấp 2 x2.]
Cô ngồi xuống gặm hết một thanh sô cô la, uống một hộp sữa, lúc này mới có sức đứng dậy đi rửa sạch vệt máu bên cửa.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)







