Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Điểm khác biệt duy nhất của hôm nay so với mọi ngày là chiếc máy chơi game cầm tay đột ngột xuất hiện.
“Là ngươi sao?”
Hứa Trật nhìn nó, rồi quyết định làm thử một việc: tối nay sẽ không ăn, cũng không uống thuốc. Với cơ thể vốn đã yếu đến mức chỉ cần ngừng thuốc hoặc thiếu dinh dưỡng là có thể sụp đổ, đây là chuyện rất nguy hiểm. Nhưng nếu cảm giác khỏe lúc này chỉ là ảo giác, nếu như chiếc máy chơi game không mang lại cơ hội sống, thì cùng lắm cô cũng chỉ sống được thêm vài ngày.
Cô cất thuốc đi, rồi lấy sách giáo khoa của em trai ra đọc. Không phải vì ham học, mà vì không biết làm chuyện gì ngoài việc đọc sách.
Cô mở lại trò chơi. Thời gian hồi sức đã xong. Lần này, chưa đến nửa giờ, điểm tiến hóa đã đủ mười.
[Điểm tiến hóa: 10/10.]
[Đủ điều kiện nâng cấp. Nâng cấp từ Lv1 lên Lv2 cần 10 giây, trong thời gian này, thuộc hạ sẽ mất ý thức.]
[Chọn: 1. Nâng cấp tại chỗ. 2. Tìm nơi ẩn nấp rồi nâng cấp.]
“Mười giây…”
Cô chọn tìm chỗ ẩn nấp. Con rắn chui vào một hốc cây. Tiến trình nâng cấp diễn ra trong chớp mắt.
[Tiến hóa hoàn tất.]
[Rắn: Lv2.]
[Tinh thần: 3. Thể chất: 10. Thuộc tính: Không. Đặc tính: Độc tố Lv1.]
Rắn lột xác, dài và to hơn, hai răng nanh phát ra ánh sáng xanh lục mờ mờ. Cùng lúc, Hứa Trật cảm thấy cơ thể của mình nhẹ nhàng hơn một chút. Cảm giác nặng nề và hụt hơi quen thuộc đã giảm đi, dù bệnh tình vẫn chưa hoàn toàn biến mất.
Không nghĩ đây là sự trùng hợp, cô tin rằng trò chơi có thể thay đổi cơ thể mình. Nhưng khi nhìn sang yêu cầu nâng cấp tiếp theo, cô khựng lại.
[Điểm tiến hóa: 0/50.]
Nhu cầu gấp năm lần so với trước đó. Mười điểm cô đã mất gần ba giờ, năm mươi điểm sẽ mất thời gian bao lâu?
Dòng chữ mới lại xuất hiện:
[Thuộc hạ mạnh hơn so với trước, nhưng vẫn quá yếu so với thế giới này.]
[Nỗi sợ vô hình đang thúc giục nó. Dù chưa có trí tuệ, nhưng nó mơ hồ cảm nhận rằng cần phải tiến hóa nhanh chóng.]
[Chọn: 1. Tiếp tục săn ở đây. 2. Tìm con mồi mạnh hơn, kèm theo rủi ro lớn hơn.]
Cô chưa từng nghe khái niệm “Thôn Tân Thủ” nhưng cũng nhận ra sự an toàn quá mức này không phù hợp với bầu không khí của trò chơi. Cảm giác cấp bách dồn dập ập đến, cô chọn phương án thứ hai.
Tầm nhìn của con rắn được mở rộng lên khoảng hai mươi mét. Nó di chuyển rất lâu mới phát hiện được mục tiêu.
[Thuộc hạ phát hiện một con đại bàng đang bị thương, mất một cánh ngay cả mắt cũng bị thương. Nhưng nó vẫn là thiên địch của rắn.]
[Cơ hội hiếm có, nhưng đi kèm rủi ro lớn. Nếu thành công sẽ được nhiều điểm tiến hóa.]
[Chọn: 1. Săn. 2. Rời đi.]
Dòng chữ thúc giục:
[Mau quyết định. Vết thương của đại bàng đang dần hồi phục.]
“Nó có thể hồi phục lại sao?”
Cô ngạc nhiên, nhưng không do dự lâu. Cắn răng, cô chọn ‘săn’.
Con rắn trườn đến chậm rãi, giấu mình trong đám cỏ, rồi lao ra nhanh như chớp. Nó chỉ cần cắn trúng và truyền độc, tránh đi móng vuốt và mỏ của đối thủ cho tới khi độc phát tác. Nhưng cuộc chiến vẫn khó khăn. Móng vuốt thì cào xé còn mỏ thì mổ tớ tấp, thân rắn đầy những vết thủng. Dù vậy, khi đại bàng dần tê liệt và ngã xuống, nó vẫn sống.
Nó trườn tới, nuốt lấy xác đại bàng to hơn mình gấp nhiều lần, bụng phồng lên. Hứa Trật thở ra, nhận thấy mình vừa nín thở.
[Nhờ thể chất mạnh hơn sau khi nâng cấp, thuộc hạ mới đã giành được chiến thắng, nhưng cũng bị thương nặng. Tiến hóa sẽ giúp vết thương lànhnhanh hơn.]
[Điểm tiến hóa: 100/50.]
[Đủ điều kiện để nâng cấp. Nâng cấp từ Lv2 lên Lv3 cần 30 giây, trong thời gian này, thuộc hạ sẽ mất đi ý thức.]
[Chọn: 1. Nâng cấp tại chỗ. 2. Tìm nơi ẩn nấp rồi nâng cấp.]
Cô chọn 2. Con rắn tìm được nơi an toàn. Tiến hóa diễn ra nhanh chóng.
[Tiến hóa hoàn tất.]
[Rắn: Lv3.]
[Tinh thần: 5. Thể chất: 20. Thuộc tính: Không. Đặc tính: Độc tố Lv2, Sắc bén Lv1.]
Rắn lớn hơn, răng nhọn hơn, tầm nhìn đạt năm mươi mét. Nhưng điều khiến Hứa Trật chú ý là cơ thể mình. Cô thở dễ dàng, cảm giác như bàn tay vô hình luôn siết lấy lá phổi nay đã biến mất.
Lần đầu trong đời, cô mới cảm nhận được việc hít thở lại nhẹ nhàng đến vậy. Khóe môi cô khẽ nhếch lên, nhưng ánh mắt lại nhanh chóng trở nên sắc lạnh. Cô không chỉ muốn cơ thể khỏe mạnh. Cô muốn một thân thể mạnh mẽ hơn, vượt ngoài giới hạn con người, đủ để tự do sống sót ở đây.
Cô siết nhẹ tay, tự nhắc nhở mình phải tỉnh táo khi đưa ra sự lựa chọn.
Tiếng gõ cửa vang lên.
Cộc. Cộc. Cộc.
Âm thanh bình thường, nhưng không nên xuất hiện lúc này. Tay cầm máy chơi game khựng lại. Hứa Trật quay đầu nhìn ra cửa, đầu óc lướt nhanh.
Không ai cả. Tất cả hàng xóm đã rời đi. Cô cũng không có bạn.
Vậy ai đang gõ cửa?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


