Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Hứa Trật điều khiển xe lăn đến bên cửa sổ. Bầu trời bên ngoài đã trở nên xám xịt, mặt đất lại có thêm một tầng sương đen như thủy triều đang phủ kín.
Hôm nay là ngày thứ bảy cô bị bỏ rơi. Cũng là ngày thứ bảy Vân Thành bị phong tỏa.
Những người còn đi lại được thì đã rời đi hết. Giờ đây, không ai có thể ra vào thành phố này.
Lý trí thì nói với cô rằng biến cố đã ập đến bất ngờ. Cha mẹ chỉ mang theo đứa em trai khỏe mạnh là đúng. Vì nếu mang theo một kẻ tàn phế như cô, cả nhà có thể bị mắc kẹt lại ở đây. Nhưng chỉ mới mười bảy tuổi đã bị vứt bỏ giữa thành phố không còn sự sống thì làm sao cô có thể giữ được lý trí.
Cơ thể yếu ớt không đem lại sự quan tâm mà chỉ khiến cha mẹ thêm khó chịu. Họ chưa từng có ý định chữa bệnh cho cô. Dù từng có người tài trợ nhưng số tiền ấy cũng không được dùng để cứu cô. Nếu không phải bị pháp luật ràng buộc, có lẽ họ đã bỏ rơi cô từ lâu.
Thế giới này đã đổi thay. Đây chính là cơ hội tốt nhất để bỏ rơi cô.
Khi nhân loại sắp tuyệt diệt, sương đen bỗng nhiên rút về một hướng chính là Vân Thành. Dự đoán trong hai ngày, phần lớn màn sương này sẽ dồn vào đây. Nồng độ cao đến mức không thích hợp cho con người sinh sống. Lũ quái vật sẽ làm ổ và sinh sôi trong đây.
Liên Bang lập tức ra lệnh cho người dân sơ tán. Trong vòng 15 giờ, mọi người phải rời khỏi Vân Thành. Sau đó sẽ phong tỏa và biến nơi này thành vùng cấm địa. Không thể cứu hết người dân. Nhiều kẻ như cô đều bị bỏ lại.
Hứa Trật không cam chịu. Không thể sinh ra chỉ vì bệnh tật mà bị bỏ mặc, nay lại bị quẳng đi như rác.
Bàn tay đặt trên thành xe lăn siết lại. Gầy, trắng, gân xanh nổi rõ. Một cơ thể mà nhìn qua đã biết không mạnh khỏe.
Bên ngoài, sương đen khẽ dao động. Trong phòng khách trống trải, vang lên tiếng ‘cạch’ của một vật rơi xuống nền nhà. Cô giật mình, điều khiển xe lăn quay lại. Trên sàn là một máy chơi game cầm tay màu đen trắng.
Trong nhà chưa từng xuất hiện thứ này. Suốt một tuần qua cô luôn ở phòng khách, chưa từng thấy nó. Vật này xuất hiện từ hư không. Cảm giác bất an xen lẫn tò mò. Thành phố đã nguy hiểm, thứ này có thể cũng vậy. Nhưng cô chẳng còn gì để mất.
Cô tiến lại nhặt nó lên. Giá trị có vẻ không rẻ. Cô chưa từng chơi game, không biết cách dùng. Giải trí duy nhất có thể được sử dụng là xem tivi, hoặc đọc những cuốn sách cũ ở nhà. Không được đi học, chỉ có thể tự học từ sách bỏ đi khi người khác không cần chúng nữa.
Màn hình bỗng sáng lên và xuất hiện thanh truyền tải. Năm giây sau, cảnh nền hiện ra: Bầu trời âm u, mặt trời đen nhỏ giọt chất lỏng xuống thế gian. Dòng chữ xuất hiện:
[Nguyên sơ khởi, vạn vật sinh ra từ mặt trời và biến mất trong bóng tối.]
[Vòng luân chuyển, trật tự cũ và cổ thần bị chôn vùi. Trật tự mới được sinh ra. Ngươi, có khát vọng thành thần? Có dám đặt cược mạng mình vào cuộc tranh đấu không cấm kị?]
[Nếu đã sẵn sàng, hãy chọn loài vật làm thuộc hạ của ngươi.]
Hứa Trật ấn xác nhận. Màn hình hiển thị:
[Do chưa mở khóa cấp độ, chỉ có thể chọn sinh vật cấp thấp, sinh lực yếu.]
[1. Ếch (Lv0).]
[2. Rắn (Lv1).]
[3. Chim sẻ (Lv0).]
Không cần đắn đo, cô chọn rắn.
[Thuộc tính:
Tinh thần: 1
Thể chất: 3
Thuộc tính: Không
Đặc tính: Không.]
Màn hình chuyển tối rồi sáng lại. Cô điều khiển rắn đen trong khung cảnh như nhìn qua tầm nhìn nhiệt, thấp và hẹp.
[Hãy tránh nguy hiểm, tìm thức ăn và tiến hóa. Điểm tiến hóa hiện tại: 0/10.]
[Đây là hàng cây xanh trong công viên. Có vẻ không nguy hiểm. Chọn hướng đi: trước, sau, trái, phải.]
Cô chọn tiến. Một bóng ếch xuất hiện.
[Ngươi phát hiện một con ếch. Có muốn đi săn không?]
Cô chọn có. Con rắn nuốt gọn, điểm tiến hóa lên 1/10. Tiếp tục săn thêm năm con, điểm thành 6/10.
[Thể lực thuộc hạ đã cạn. Nghỉ 2 giờ trước khi hoạt động tiếp.]
Cô cau mày: “Hai tiếng thôi, ăn xong chơi tiếp.” Đặt máy xuống, nhìn đồng hồ. Đã gần hai giờ trôi qua. Chuyện lạ là cô vẫn tập trung được. Thậm chí đã quá bữa tối mà không thấy đói. Bình thường chỉ cần trễ bữa, cơ thể đã run rẩy, mệt rã rời.
Hứa Trật nhận ra có điều bất thường.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


