Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Ta Ở Thế Giới Sương Mù, Làm Chúa Tể Chư Thần Chương 3: Không Thể Nhìn Thẳng

Cài Đặt

Chương 3: Không Thể Nhìn Thẳng

Hứa Trật không định mở cửa. Nhà không có camera, cũng không định lại gần nhìn qua mắt mèo. Cơ thể cô không đủ sức để chạy nếu như gặp sự cố.

Cộc. Cộc. Cộc.

Tiếng gõ mạnh hơn so với lần trước. Ngón tay siết chặt lấy máy chơi game, tim đập nhanh. Cô im lặng, giả vờ không nghe thấy.

Ngoài cửa vang lên giọng nam trẻ tuổi, nói chuyện với vẻ gấp gáp:

“Tôi là học sinh Vân Thành Phụ Trung, còn mấy bạn nữa. Có thể cho chị xem thẻ học sinh. Giờ ai cũng không ra ngoài được, một mình ở đây cũng không an toàn. Chị có muốn gia nhập cùng bọn tôi để thành lập căn cứ không?”

“Nếu chị không muốn thì cứ nói một câu. Sau này bọn tôi sẽ không đến quấy rầy.”

Âm thanh lớn, nhưng Hứa Trật vẫn nghe có chút đứt quãng. Bốn năm nay, thính lực cô giảm dần. Mười giây trôi qua, giọng nam lại tiếp tục nói:

“Chị không tin à? Vậy thì bọn tôi đi đây. Hôm khác để một bạn nữ đến nói chuyện nhé? Hoặc chị đổi ý thì tới Phụ Trung tìm chúng tôi.”

Im lặng trở lại. Không nghe thấy tiếng bước chân, cô đợi một lúc mới chắc chắn rằng họ đã rời đi.

Liên Bang từng cảnh báo: hít phải sương đen sẽ ảnh hưởng đến thân thể và thần trí. Nếu như hít quá liều thì bất cứ ai cũng không thể giữ được lý trí. Chỉ ở trong làn sương loãng tầm hai giờ cũng đủ khiến cảm xúc của một người trở nên nóng nảy.

Người ta đã ghi nhận những kẻ hít sương đen sẽ trở nên nghi thần nghi quỷ, dễ dàng phát điên, sức lực tăng cường nhưng đổi lại tuổi thọ sẽ bị rút ngắn, lão hóa nhanh gấp đôi. Não bộ biến đổi, phản ứng với kích thích mạnh hơn nhiều.

Có lẽ, thành phố này không ai còn giữ được tinh thần bình thường.

Hứa Trật cũng biết mình không ổn. Tệ hơn hết là cô thấy điều đó chẳng sao. Thậm chí lại càng thấy nhẹ nhõm. Vừa nghe tiếng động ngoài cửa, ý nghĩ đầu tiên trong đầu cô là: nếu hắn xông vào, cô sẽ giết hắn thế nào?

Cô tin chắc ngoài cửa không thể là “người tốt”. Làm sao hắn biết trong phòng có người? Có bị theo dõi không? Lần sau họ tới, liệu có phá cửa không?

Trước đây, cô chỉ nghĩ đến việc trả thù cha mẹ. Hôm nay, suy nghĩ của cô đã trượt xa hơn.

Cô thở ra, cảm thấy nếu tiếp tục thế này, cho dù có mạnh lên thì cô cũng chỉ có thể trở thành nhân vật phản diện. Nhưng phản diện vẫn hơn kẻ chết ngay đầu câu chuyện.

Bảy phần sương đen đã bao phủ Vân Thành, còn lại đang tản ra khắp nơi. Mặt đất sương đặc như thủy triều, đứng trong đó chưa chắc nhìn rõ được người bên cạnh. Hít một hơi thật sâu cũng đủ làm kẻ bình thường phát điên.

Vậy mà hắn ta còn nói mình từ Phụ Trung tới. Cho dù tỉnh táo, Hứa Trật cũng sẽ không đáp lại.

Sự xuất hiện của hắn ta lại nhắc nhở cô: nguy hiểm ở đây không chỉ có quái vật, mà cả những người còn sót lại. Cảm giác cấp bách lại tăng lên. Cô cầm máy chơi game, tiếp tục nâng cấp.

[Rắn: Lv3. Điểm tiến hóa: 50/200.]

[Thuộc hạ đã thắng kẻ mạnh hơn, tốc độ tiến hóa tăng nhẹ. Nhưng may mắn sẽ không kéo dài. Mỗi lựa chọn cần thận trọng.]

[Chọn: 1. Tìm con yếu hơn. 2. Tìm con ngang sức. 3. Tìm con mạnh hơn.]

Cô chọn 2.

Ngoài cửa sổ, trời đang dần dần tối. Lần đầu tiên cô chơi lâu như vậy. Ngẩng đầu lên xoay cổ, thấy một ưu điểm của trò này là không phải thao tác liên tục.

Khi điểm tiến hóa đạt 180, gần đủ để nâng cấp, dòng chữ mới hiện ra:

[Gần nửa đêm, ranh giới quá khứ và tương lai mở ra. Sức mạnh rơi xuống thế gian, đang chờ người nhặt lấy. Nhưng không phải lúc này.]

[Thuộc hạ chưa thể đi trong đêm. Hãy để nó ngủ, không được nhìn thẳng vào bất cứ thứ gì bị sương đêm phủ kín. Đừng để lộ mình trong đêm.]

[Nếu sáng mai thức dậy đủ sớm, có thể sẽ có thu hoạch.]

[Chọn: 1. Tiếp tục săn. 2. Tìm chỗ ẩn nấp và đi nghỉ.]

“Đêm khuya?”

Cô chọn 2. Game hiển thị rắn đang nghỉ ngơi, chỉ còn lựa chọn [Đánh thức nó].

Đẩy xe lăn về phòng, vô tình liếc qua cửa sổ. Sương đen bên ngoài đường đang cuộn lại như cơn sóng.

Cô ngồi quan sát vài phút rồi bỏ cuộc. Không làm gì được. Cơ thể bắt đầu mệt mỏi, cơn buồn ngủ lại ập đến.

Hứa Trật lên giường. Đặt báo thức lúc 5 giờ sáng. Gần nửa đêm, bình thường chỉ ngủ có 5 giờ sẽ rất mệt, nhưng giờ cô thấy thế là đủ.

Reng.

Năm giờ, báo thức reo. Bàn tay trắng trẻo gầy gò từ trong chăn đưa ra tắt đồng hồ. Cô ngồi dậy, còn ngái ngủ nhưng tay đã tìm máy chơi game. Thấy lựa chọn [Đánh thức nó], cô dụi mắt, tựa lưng vào gối và nhấn.

“Chắc là… rắn dậy sớm.”

Cô chọn 1. Rắn tìm kiếm hơn mười phút, dừng trước một cành khô đen trồi lên từ kẽ đất. Cao nửa mét, trơ trụi, trên đầu treo một quả đen cỡ ngón tay cái.

[May mắn hiếm có. Dù nồng độ không cao, với ngươi lúc này đã rất quý.]

[Chỉ có một lựa chọn: Nhặt.]

Rắn lấy quả, nó biến mất. Góc màn hình xuất hiện chữ:

[Một quả đen không rõ tên, nồng độ thấp. Đã cất vào kho. Nhấn * để mở.]

“Kho của người chơi?”

Cô mở kho. Bên trong chỉ có quả đen. Chọn vào, hai lựa chọn xuất hiện:

[Cho rắn ăn.]

[Lấy ra ngoài trò chơi.]

“… Lấy ra ngoài? Có nghĩa là sao?”

Cô nhấn thử. Một quả đen cỡ ngón tay cái xuất hiện trước mặt cô.

Vật trong game, giờ ở ngay đây.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc