Lông mi nàng vẫn còn vương một giọt nước mắt, đôi mắt hơi sưng đỏ vì đã khóc nhiều. Hàm răng khẽ cắn môi dưới thoa son hồng nhạt, hương nho thoang thoảng từ đôi môi nàng tràn ra. Cằm nàng hơi hếch lên theo tư thế ngẩng đầu, để lộ đoạn cổ trắng ngần như ngọc. Mỹ nhân rơi lệ từ xưa vốn khiến người ta thương xót, hắn cũng không ngoại lệ.
Bàn tay Tạ Tầm trong tay áo chậm rãi nắm chặt thành quyền, cố kìm nén ý nghĩ muốn lau nước mắt cho nàng thật hoang đường chợt nảy sinh trong lòng. Nàng rụt rè sợ sệt hỏi: “Đại Lang Quân, huynh đưa ta về có được không?”
Tạ Tầm nhẹ nhàng nhắm mắt, chợt mở ra. Giọng nói lại trở nên lạnh nhạt: “Đi thôi.”
Phù Doanh không biết tâm tư hắn chuyển biến, chỉ nghe giọng hắn đột nhiên nhạt đi, nghĩ rằng mình quá vội vàng, khiến hắn không vui, đành thu hết những suy nghĩ khác lại, khẽ “Ừm” một tiếng.
Hai người một trước một sau đi về Ly Vân Cư. Phù Doanh nhẹ nhàng đi trước, Tạ Tầm chậm rãi theo sau hai bước, là một khoảng cách cố tình giữ kẽ.
Ly Vân Cư không xa, chỉ mất nửa chén trà nhỏ đã đến. Tạ Tầm dừng bước ở ngoài viện, Phù Doanh nhẹ giọng cảm tạ hắn: “Đa tạ Đại Lang Quân.”
Tạ Tầm khẽ gật đầu, không nói thêm lời nào. Phù Doanh cắn chặt răng, trước khi quay đầu rời đi, nàng vẫn hỏi: “Vừa rồi, Đại Lang Quân ở sau thân cây đều nhìn thấy hết rồi phải không?”
Tạ Tầm không ngờ nàng sẽ đột nhiên hỏi, nhưng chuyện này chẳng có gì phải che giấu, hắn đáp: “Trong bữa tiệc uống nhiều hai ly, nên tìm chỗ ngồi tạm sau thân cây. Không ngờ các ngươi lại quay lại.”
Phù Doanh hiểu ý hắn, không phải hắn cố tình nghe lén, mà là họ tự mình đụng vào trước mặt hắn.
“Vậy thì…” Nàng vốn muốn hỏi, vậy sao không ra mặt sớm hơn chút? Sao phải đợi đến khi nàng chật vật như vậy mới lên tiếng ngăn cản? Nhưng điều này quá vô lễ. Hắn có ra mặt giúp hay không, đều là tự nguyện của hắn, mình sao lại có thể vì thế mà oán hận hay bất mãn chứ?
“Đại Lang Quân nghỉ ngơi sớm nhé, muội về trước đây” Nàng không nói thêm lời nào, hành lễ rồi trở về Ly Vân Cư.
Tạ Tầm đứng tại chỗ thêm một lúc lâu. Hắn biết nàng muốn hỏi gì. Trên thực tế, khi hắn nhìn thấy Tạ Nghiên và nàng đồng thời xuất hiện, liền định ra mặt ngăn cản. Nhưng nghĩ lại, hắn chỉ biết cách làm người của Nhị đệ, lại không biết vị biểu muội mới đến này có suy nghĩ gì, không nên tùy tiện can dự. Thế là hắn vẫn đứng yên tại chỗ.
Hai người họ không phát hiện ra hắn. Sau đó lại thấy nàng bình tĩnh đối phó, hoàn toàn trái ngược với vẻ yếu đuối thường ngày. Hắn liền từ bỏ ý định xen vào. Chuyện liên quan đến danh tiết của nữ nhi, vẫn là ít người thấy thì hơn. Hắn sai Thanh Sương chú ý xung quanh, còn mình chú ý hướng đi của hai người, cho đến khi thấy Tạ Nghiên ép sát từng bước, nàng ngã xuống đất, hắn mới buộc lòng phải ra mặt ngăn cản.
Mắt thấy bóng dáng Phù Doanh biến mất trong viện, Tạ Tầm vừa dịch bước chuẩn bị đi về Tùng Nguyệt Ổ, lại thấy Thanh Sương bước nhanh đến: “Lang Quân, xảy ra chuyện rồi! Tam cô nương chạy đến Xuân Hoa Đường, Nhị phu nhân đến muốn đánh phạt nàng, đã xảy ra xung đột với Lão phu nhân, khiến Lão phu nhân tức đến ngất đi.”
Tạ Tầm nhíu mày: “Đi Xuân Hoa Đường.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)






-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)