Chuyện ở Xuân Hoa Đường Phù Doanh phải đến ngày hôm sau mới biết được. Đêm qua xảy ra quá nhiều chuyện, nàng sau khi về rửa mặt xong liền đổ vật ra giường và ngủ thiếp đi, một giấc ngủ đến bình minh.
Tô Hương đã sớm chờ ở ngoài phòng. Chờ đến khi Phù Doanh tỉnh giấc gọi nàng, nàng vội vàng vén mành vào phòng, rồi sau đó như đổ hạt đậu mà kể hết mọi chuyện ở Xuân Hoa Đường.
“Vị di nương của nhị phòng đêm qua lại ngất xỉu, Tam cô nương bất chấp hạ nhân ngăn cản, trực tiếp chạy đến Xuân Hoa Đường cầu xin đại phu. Lão phu nhân vừa mới ngủ đã bị đánh thức. Kết quả nàng còn chưa kịp hỏi rõ chuyện gì xảy ra, Nhị phu nhân đã vội vàng đuổi đến, nói Tam cô nương không hiểu phép tắc, đêm khuya quấy rầy trưởng bối, muốn dùng gia pháp dạy dỗ nàng.”
“Lão phu nhân cảm thấy Nhị phu nhân quá mức chuyện bé xé ra to, hai người đã xảy ra chút xung đột. Nhị phu nhân trong lời nói ngụ ý lão phu nhân vươn tay quá dài, mười lăm năm trước đã vậy, giờ lại vẫn thế. Chuyện của nhị phòng tự nên do nàng làm chủ, không nên lão phu nhân xen vào. Lão phu nhân nghe xong, tức giận đến đau tim lập tức ngất xỉu, sáng nay mới tỉnh lại.”
Phù Doanh có chút bực bội: “Hôm qua không phải ta đã bảo ngươi đưa thuốc đi sao? Đó là phương thuốc của đại phu có y thuật cực kỳ tinh vi trong kinh do lão phu nhân mời đến, dược hiệu cực tốt, phong hàn bình thường thôi sao lại nghiêm trọng đến mức đó?”
Tô Hương cũng không biết, nàng suy đoán: “Có lẽ không phải phong hàn bình thường. Nếu là vấn đề khác, thì thuốc đó tuy dùng không sai, nhưng cũng khó có hiệu quả.”
Cũng đúng. Phù Doanh vén chăn đứng dậy: “Hiện giờ bên Xuân Hoa Đường thế nào rồi?”
Tô Hương hầu hạ nàng mặc quần áo trang điểm: “Đêm qua làm ầm ĩ rất lớn, đến cả Nhị lão gia và Đại Lang Quân đều kinh động. Nhị lão gia trước mặt mọi người trách cứ Nhị phu nhân. Nhị phu nhân tự biết có lỗi, tự xin đi từ đường quỳ phạt. Hiện giờ lão phu nhân mới tỉnh, còn chưa biết bà sẽ xử lý chuyện này thế nào.”
Phù Doanh đang sơ phát động tác khựng lại: “Ngươi nói Nhị phu nhân cũng đi quỳ từ đường?”
Tô Hương khó hiểu: “Đúng vậy, nghe nói còn gặp Nhị Lang Quân ở từ đường nữa. Cũng không biết Nhị Lang Quân tự nhiên không sao lại chạy đến từ đường quỳ làm gì?”
Phù Doanh “Xoạch” một tiếng đứng lên: “Đi Xuân Hoa Đường.”
Nửa đêm hôm qua có vài giọt mưa rơi xuống, mặt đất nửa ướt, cây cỏ cũng dính đầy hơi ẩm. Gió thổi đến, mùi đất ẩm ướt thoang thoảng lọt vào khoang mũi. Phù Doanh xách vạt váy bước chân vội vàng, nhưng vẫn giữ dáng vẻ đoan chính mà đi về Xuân Hoa Đường.
Nàng đến lúc đó còn sớm, Tạ Nhị gia và Tạ Tầm còn ở triều chưa về. Nhị phu nhân đang quỳ gối ở từ đường, chỉ có Đại phu nhân Thôi thị và Tạ Hàm Nguyệt bầu bạn bên cạnh lão phu nhân.
Thôi thị ngồi bên sập của lão phu nhân, đang lời lẽ khẩn thiết khuyên bảo lão phu nhân giải sầu. Còn Tạ Hàm Nguyệt quỳ trước sập, rưng rưng cầu xin cho mẫu thân.
“Tổ mẫu, mẫu thân đêm qua bị nha đầu Tạ Thanh Đường chọc tức lắm, không cố ý chống đối tổ mẫu. Mẫu thân đã biết lỗi rồi, cầu xin người tha thứ nàng, cho nàng ra ngoài đi ạ.”
Lão phu nhân đeo đai buộc trán trên trán, nghiêng người dựa vào gối mềm, nhắm mắt không nói.
Thôi thị không tán đồng nói: “Hàm Nguyệt, không phải đại bá mẫu xen vào chuyện của nhị phòng các con, nhưng hành động của nàng ấy đêm qua quá mức ngang ngược. Tổ mẫu con vừa mới hồi phục chút tinh thần, con không nên lại lấy việc này đến phiền nhiễu nàng.”
Tạ Hàm Nguyệt không phải người không phân biệt rõ trường hợp. Chẳng qua nàng lo lắng mẫu thân ở từ đường bị cảm lạnh, hỏng mất thân mình, trong tình thế cấp bách mới đến cầu xin. Nghe Thôi thị nói vậy, nàng chỉ đành nói: “Đại bá mẫu nói đúng, là Hàm Nguyệt quá mức sốt ruột.”
“Lão phu nhân, biểu cô nương bên ngoài cầu kiến.” Chu ma ma đứng ở cửa nhận lời, đi vào nhẹ giọng bẩm báo.
Tạ lão phu nhân lúc này mới mở mắt ra: “Cho nó vào đi.”
Phù Doanh được cho phép mới vén rèm vào nhà. Hôm nay nàng mặc tố y màu thanh ngọc, vắt dải lụa choàng màu hồ lam. Tóc búi rủ sơ sài, không trang điểm phấn son, càng thêm dịu dàng.
Nàng tiến lên hành lễ với lão phu nhân: “A Doanh bái kiến đại bá mẫu, thỉnh an ngoại tổ mẫu.”
Nàng từng tiếng kêu ngoại tổ mẫu đến ngọt ngào trong trẻo, thần sắc quan tâm: “Thân thể ngoại tổ mẫu có khỏe hơn không ạ?”
Thôi thị cười nói: “A Doanh đến đây làm tâm trạng của mẫu thân cũng tốt hơn nhiều rồi. Sau này A Doanh cần phải thường xuyên đến bầu bạn với mẫu thân thì mới tốt.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)




