Trong lúc giằng co, Phù Doanh không cẩn thận làm cây trâm cứa vào lòng bàn tay y, máu tươi trong khoảnh khắc tuôn trào. Tạ Nghiên đau đớn, buộc phải buông tay ôm lấy bàn tay mình.
Y tức giận nhìn về phía Phù Doanh. Nàng nhìn bàn tay y không ngừng chảy máu, thoáng chốc kinh hoảng, ngay sau đó liền lạnh mặt ném cây trâm vào người hắn: “Là Nhị Lang Quân mạo phạm trước, ta chẳng qua là ngộ thương ngươi trong lúc phản kháng. Nếu Nhị Lang Quân muốn nói ra ngoài, ta cũng chỉ có thể nói thật với Ngoại Tổ mẫu.”
Nàng đã làm y bị thương, còn dám lôi tổ mẫu ra uy hiếp! Tạ Nghiên tức giận đến cực điểm mà bật cười, giơ tay định dạy dỗ nàng.
“Dừng tay!”
Một giọng nói lạnh lùng, bình tĩnh như giếng cổ không gợn sóng vang lên cách đó không xa. Tạ Tầm từ sau một thân cây đi ra. Ánh sáng chiếu lên khuôn mặt tuấn tú của hắn từ tối đến sáng, để lộ sắc mặt cực kỳ khó coi.
Tạ Nghiên từ trước đến nay đều kính trọng vị huynh trưởng này. Lúc này không biết hắn đã thấy được bao nhiêu, có chút căng thẳng mà che tay đứng dậy: “Huynh trưởng, là nàng ta làm tay ta bị thương.”
Sắc mặt Tạ Tầm càng thêm trầm trọng, hắn lạnh giọng: “Tự đi quỳ ở từ đường, trước hừng đông ngày mai không được ra ngoài.”
Tạ Nghiên không cam lòng, nhưng cũng không dám thật sự chọc giận Tạ Tầm, đành cắn răng đồng ý.
Chờ Tạ Nghiên đi xa, Tạ Tầm thấy Phù Doanh vẫn ngồi dưới đất, cúi đầu nhìn chằm chằm mặt đất không biết đang nghĩ gì. Vì vừa rồi giãy giụa, búi tóc của nàng có chút rối loạn. Cộng thêm dáng vẻ rũ rượi này, trông nàng giống như một con hồ ly nhỏ bị người ta vò nát bộ lông, đang giận dỗi.
Tạ Tầm bước tới, ngồi xổm xuống trước mặt nàng, ngữ khí hiếm hoi ôn hòa: “Có bị thương không?”
Phù Doanh lắc đầu không nói.
Tạ Tầm siết chặt lòng bàn tay: “Để ta đỡ muội dậy nhé, dưới đất lạnh.”
Phù Doanh vẫn không nói, nhưng vai nàng khẽ run rẩy, giống như một con bướm gãy cánh, lại vẫn cố gắng vỗ cánh, đơn bạc mà yếu ớt. Nàng nhẹ nhàng ngẩng đầu lên. Không biết từ lúc nào, trên khuôn mặt tinh xảo xinh đẹp đã đong đầy nước mắt.
Nàng cố nén không khóc thành tiếng, nhưng khi nhìn thấy khuôn mặt Tạ Tầm, nàng không kìm được khẽ thút thít: “Đại Lang Quân…” Ba chữ than khóc yếu ớt ấy đủ để nói lên tất cả nỗi uất ức tràn ngập lòng nàng.
Tạ Tầm trong lòng hung hăng run lên. Hắn cố nén chút thương tiếc chợt nảy sinh, cố gắng giữ giọng điệu bình thản nói: “Chuyện này là Nhị đệ có lỗi. Ta đã bắt hắn đi quỳ từ đường sám hối. Ngày mai, ta sẽ bắt hắn đến xin lỗi muội, được không?”
Hắn cố tình hạ giọng thật nhẹ nhàng, Phù Doanh sao lại không nhận ra hắn đang hạ thấp tư thái? Nhưng lúc này, nàng không thể dễ dàng bỏ qua.
Nước mắt nóng hổi trong mắt nàng không ngừng lăn dài, giọng nói cũng run nhè nhẹ, dường như bị Tạ Nghiên dọa cho khiếp sợ: “Huynh trừng phạt huynh ấy, lỡ y vì vậy mà ghi hận A Doanh, lén trả thù thì sao? Lỡ lần sau y còn cố ý mạo phạm thì sao? Hôm nay là Đại Lang Quân kịp thời ngăn lại, nếu lần tới Đại Lang Quân không ở đó, A Doanh là một nữ tử yếu đuối tay không tấc sắt, làm sao chống lại y đây?”
Phù Doanh chỉnh sửa lại tà váy lộn xộn, nhỏ giọng nói: “A Doanh có việc nên sai nàng ấy đi làm, nghĩ rằng nơi này cách Ly Vân Cư không xa, yến hội kết thúc có thể tự mình về, nên không gọi nàng ấy đến đón.”
Tạ Tầm hiểu ý: “Vậy ta sai người đưa muội về nhé?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)