Cuối cùng, mỗi nhà cũng mua được một con lừa, tuy có chút thất vọng nhưng vẫn quay về khách điếm. Vừa đi vừa dò hỏi, họ bất ngờ phát hiện trong sân khách điếm còn nuôi hai con la. Ngô gia chấp nhận bỏ thêm một phần mười so với giá thị trường để mua được một con.
Có lừa và la kéo xe trượt tuyết, người có thể ngồi trên xe, một ngày đi được quãng đường gấp ba lần so với đi bộ.
Kinh thành là nơi phồn hoa, các thôn trấn lân cận cũng còn yên ổn. Trên đường không gặp sơn tặc. Nhưng một khi đã ra khỏi phạm vi kinh thành, thì không thể vô tư mà lên đường như trước được nữa.
Chỉ sau hai ngày, hai nhà đã rời khỏi phạm vi kinh thành. Họ tìm một ngôi làng lớn hơn một chút để nghỉ lại, sáng hôm sau cũng không vội vã khởi hành ngay.
Dương Hề đã chuẩn bị xong bữa sáng. Cải trắng và củ cải trước đó đã dùng hết, hôm qua nàng đổi được ít cải trắng và dưa muối từ người trong làng. Bữa sáng là cháo kê, một chén canh trứng và một đĩa dưa muối.
Lần này nhà trọ không tồi, trong phòng có giường đất được đốt ấm, rất dễ chịu. Tử Hằng đang cuộn tròn trong chăn ấm, ngủ say chưa muốn dậy.
Chu Ngọc bước vào đánh thức nhi tử, tự tay mặc quần áo cho tiểu gia hỏa. Tiểu gia hỏa có chút xấu hổ:
“Cha, con tự mặc được mà.”
Chu Ngọc hiếm khi có thời gian rảnh để chăm sóc con, liền nói:
“Hôm nay chúng ta không lên đường, để cha mặc cho con.”
Tử Hằng nắm lấy áo, bàn tay nhỏ bé vừa định buông ra liền ngẩng đầu hỏi:
“Không lên đường ạ?”
Trên tay Chu Ngọc có những vết nứt nẻ do lạnh, bôi thuốc vào cũng rất khó chịu, nhưng chàng vẫn cố chịu ngứa để mặc quần áo cho nhi tử.
“Ừ, hôm nay nghỉ ngơi.”
Tử Hằng chú ý tới tay cha, liền hỏi:
“Cha, tay cha có bôi thuốc chưa?”
Chu Ngọc đáp:
“Có rồi. Đi, mình đi ăn cơm nhé.”
Ăn xong bữa sáng, Chu tiểu muội dọn dẹp bàn ăn. Chu tiểu đệ và Dương Tam thì lên núi nhặt củi, vì còn lưu lại thêm một ngày nên chỗ củi gom được hôm qua vẫn chưa đủ dùng.
Vợ chồng Dương Hề đi sang nhà Ngô gia, cùng nhau bàn bạc cách tránh né bọn sơn tặc.
Ở đời trước khi sống trong thời cổ đại, Dương Hề từng sinh non, Chu gia liên tiếp gặp biến cố, không còn cách nào khác nên đành phải ở lại gần kinh thành. Mãi đến đầu xuân, khi dòng người chạy nạn ngày một đông, họ mới hoà vào đoàn người rời khỏi kinh thành.
Sơn tặc khi ấy chỉ nhắm vào những nhà có của, còn dân chạy nạn thì không để mắt tới. Dù có gặp sơn tặc, họ cũng chỉ phi ngựa lướt qua. Mục tiêu của sơn tặc là tiền bạc, hiếm khi có loại giết người như ma quỷ, nên Chu gia mới có thể bình an trở về quê cũ.
Nhưng hiện tại lại khác. Giờ họ muốn xuôi về phương nam, ra khỏi vùng kinh thành thì sơn tặc càng nhiều. Họ mang theo lừa, lại ít người, nhìn qua rất dễ bị bắt nạt. Cho dù không có lừa hay la, họ cũng chẳng dám đánh cược vận may.
Ngô Sơn cau mày nói:
“Đoạn đường về sau không dễ đi chút nào.”
Chu Ngọc từ nhỏ đã thường nghe phụ thân kể về sơn tặc, nên chàng rất rõ khu vực nào bọn chúng thường hoành hành.
“Khó đi nhất chính là Hân Châu. Bọn sơn tặc ở đó tung hoành không kiêng nể gì.”
Ngô Sơn thì không biết nước nhà có bao nhiêu châu, chỉ cần không có loạn dân là hắn thấy ổn. Nơi xa nhất hắn từng đi chỉ là Thành châu nơi quê nhà. Chu Ngọc không nói, hắn cũng chẳng biết đoạn đường phía trước lại là Hân Châu.
Ngô Sơn nói:
Sơn tặc thường mai phục ở đường cái lớn, nhắm vào phú hộ hoặc thương đội. Đi vòng ngoài sẽ an toàn hơn nhiều.
Ngô Sơn nhìn bản đồ vẽ tay mà không hiểu gì, ngạc nhiên thật sự:
“Đệ còn biết cả bản đồ của Hân Châu sao?”
Hắn chỉ là nông dân, cũng hiểu rõ bản đồ không phải ai cũng có thể vẽ được.
Chu Ngọc đáp:
“Cha đệ từng đi qua những nơi đó, sau đó vẽ lại bản đồ. Đệ có trí nhớ tốt, nên đã khắc trong đầu rồi.”
Ngô Sơn nghe xong mà cảm thán trong lòng: Chu đại nhân đúng là người tài ba, chỉ tiếc người tốt lại không sống lâu.
“Vậy thì cứ theo lời đệ.”
Chu Ngọc đứng dậy:
“Hôm nay nghỉ ngơi cho tốt. Vài ngày tới chúng ta phải nhanh chóng rời khỏi địa giới Hân Châu, sẽ rất khó để dừng chân nghỉ ngơi.”
Ngô Sơn gật đầu, biết chuyện nào quan trọng:
“Ừ.”
Ra khỏi nhà Ngô gia, Dương Hề ngẩng nhìn bầu trời, xem chừng thời gian rồi nói:
“Chúng ta đi huyện thành.”
Việc dừng lại một ngày không chỉ để nghỉ ngơi, mà còn là để làm lại hộ tịch. Miền Bắc loạn dân, những người có chút của cải đều dồn về phương Nam. Vì thế, càng đi về Nam, việc kiểm soát hộ tịch càng nghiêm ngặt. Nếu không có hộ tịch và giấy thông hành, họ không chỉ không thể vào thành, mà còn có thể bị xử phạt, nặng hơn còn có thể bị khép tội.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-532315.png&w=640&q=75)







-198627.png&w=640&q=75)




%20(1)-232597.jpg&w=640&q=75)



