Dương Hề trong lòng căng thẳng, lo lắng nếu từ chối sẽ khiến đối phương nổi giận. Đừng nghĩ rằng người ta cười ha ha với mình là có tính tình dễ chịu, thật ra chỉ là vì cảm thấy thú vị mà thôi!
Chu Ngọc hơi cúi người, khẽ nói:
“Tại hạ nhát gan, chỉ muốn đến phương Nam sống những ngày yên ổn. Chúng ta gặp nhau cũng là cái duyên, bản vẽ xe trượt tuyết này, tặng cho ngươi.”
Nam tử kia hơi nheo mắt lại. Trực giác từng giúp hắn tránh được không ít hiểm nguy giờ đây lại mách bảo rằng, nam nhân trước mặt có chút bản lĩnh. Với những người có bản lĩnh, hắn luôn giữ thái độ khoan dung.
Đợi đến khi nhìn thấy bản vẽ, gương mặt nam tử chợt thu lại nụ cười có phần bất cần, thay vào đó là vẻ hài lòng:
“Ha ha, được lắm, được lắm, tiểu huynh đệ khá lắm.”
Nói rồi hắn cẩn thận cất bản vẽ vào trong áo, xoay người lên ngựa, lớn tiếng gọi về phía đoàn xe:
“Tăng tốc! Tranh thủ đến trạm dịch trước khi trời tối!”
Cứ thế, đoàn thương nhân nhanh chóng rời đi, chỉ trong chốc lát đã khuất bóng nơi con đường quan đạo.
Mãi đến họ đi khỏi, Ngô Sơn mới vội vã chạy tới, lo lắng hỏi:
“Bọn họ... có khi nào đợi chúng ta ở phía trước không?”
Chu Ngọc đáp:
“Không đâu. Toàn bộ gia sản của chúng ta, còn chẳng đáng giá bằng một con ngựa của họ.”
Hắn đã nhìn rất rõ — đám thương nhân ấy toàn cưỡi ngựa tốt, không biết là mua từ quân đội hay từ thảo nguyên đem về.
Chu tiểu đệ lên tiếng:
“Đại ca, bọn họ lấy bản vẽ đi rồi, nhưng không nói một câu cảm ơn gì cả…”
Chu Ngọc nói:
“Bản vẽ là ta chủ động đưa cho hắn. Đệ phải nhớ kỹ, khi thân phận không ngang hàng thì không có tư cách để ra điều kiện.”
Ngô Sơn nói tiếp:
“Đệ còn nhỏ tuổi. Hôm nay chúng ta có thể bình an vô sự đã là may mắn lắm rồi. Nếu thật sự bị cướp, chúng ta cũng chẳng còn cách nào khác.”
Chu tiểu đệ thấm thía, muốn giao dịch thì phải bình đẳng. Hôm nay lại học thêm một bài học. Giờ đây hắn không còn là con cháu quan lại nữa, tinh thần cũng vì thế mà có chút chùng xuống.
Hai nhà không dừng lại lâu, họ muốn tìm được chỗ nghỉ trước khi trời tối. Ngày mai còn phải kịp đến Hà trấn. Phía sau có kẻ thù đang bám theo, nên ai nấy đều vội vã.
Buổi chiều đi đường không gặp trở ngại gì, may mắn tìm được một ngôi làng nhỏ để nghỉ lại. Không có chuyện gì bất ngờ xảy ra, mọi người được nghỉ ngơi trọn một ngày rồi lại tiếp tục lên đường.
Tại kinh thành, Từ gia lần theo dấu vết dòng người chạy nạn, đã tra được chút manh mối và xác nhận Chu gia đã rời khỏi. Mà Chu gia càng giỏi lẩn trốn, Từ gia lại càng tức giận như bị kim đâm vào tim. Không chỉ sai người tiếp tục truy tìm, bọn họ còn phái người đi trước một bước đến nguyên quán của Chu gia để chờ sẵn.
Người xưa quan niệm, người chết nhất định phải được đưa về nguyên quán chôn cất. Dù gì thì Chu gia cuối cùng cũng sẽ trở về quê nhà.
Chu gia đã thuận lợi đến được Hà trấn. Hà trấn không lớn. So với các thị trấn ở phương Nam có đến cả vạn dân cư và vô cùng sầm uất, thì Hà trấn phương Bắc chỉ có hơn hai ngàn dân, đây đã xem như là trấn lớn, nhưng vẫn không thể sánh bằng.
Dân cư Hà trấn không đông, lại không nằm trên các tuyến giao thông trọng yếu nên cũng chẳng phồn thịnh. Một con phố chính mà chỉ cần liếc mắt là nhìn thấy hết cả đoạn đường. Các cửa hàng dân sinh lẻ tẻ, người qua lại trên đường cũng thưa thớt. Chu gia và Ngô gia muốn mua ba con lừa cũng không dễ dàng.
Hai nhà từ lúc đi đường đến giờ chưa được nghỉ ngơi tử tế, nên liền tìm một quán trọ để nghỉ lại.
Dương Hề tắm xong, lại bôi thuốc chống nứt do giá rét, lúc này trên mặt nàng mới dễ chịu hơn một chút. Tắm xong khiến nàng có cảm giác như được tái sinh. Sau khi ăn một bát mì sợi đơn giản, nàng thở phào một hơi:
“Thoải mái quá.”
Chu Ngọc cũng không đỡ hơn chút nào, nhưng sau khi tắm xong, hắn cũng cảm thấy người nhẹ hẳn đi:
“Mấy ngày nay đã làm khổ nàng rồi.”
Dương Hề đáp:
“Thiếp không thấy vất vả đâu. Hài tử trong bụng cũng ổn mà”
Chu Ngọc ánh mắt dịu dàng nhìn bụng nương tử. Hài tử không chỉ khỏe mạnh, mà còn như biết cha mẹ vất vả nên ngoan ngoãn lạ thường, chẳng quấy khóc ồn ào chút nào.
Dương Hề cười nói:
“Ta có linh cảm, nàng sẽ là một áo bông nhỏ ngoan ngoãn, biết nghe lời.”
Khóe miệng Chu Ngọc khẽ nhếch lên, khẽ “Ừm” một tiếng, ánh mắt đầy yêu thương.
Dương Hề thấy nhi tử ăn xong mì sợi, sờ sờ cái bụng bé con của hài tử, xác nhận không ăn quá nhiều, rồi nói:
“Con lừa đúng là khó mua thật. Nhưng chúng ta không thể dừng lại ở Hà trấn quá lâu.”
Họ muốn tranh thủ đợt tuyết lớn thứ hai để hoàn toàn xóa sạch dấu vết.
Chu Ngọc nói:
“Ừ, sáng mai đi chợ sớm xem thử, nếu thật sự không có lừa thì đành mua trâu vậy.”
Chu Ngọc nhẹ giọng:
“Lúc đó tính tiếp.”
Dương Hề chỉ biết thầm hy vọng vận may lại mỉm cười với họ một lần nữa. Nhưng thật tiếc, buổi chợ sáng chỉ có hai con lừa, hoàn toàn không thấy trâu hay ngựa, chỉ có dê và vài con gia súc nhỏ lẻ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)


-580734.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)


