Thế nhưng lúc này, dáng vẻ của hắn lại vô cùng ngượng ngùng, tự trách... Một nhân cách như vậy không giống với những gì mà một thiếu niên lang thang, chưa từng được giáo dục có thể có được.
Nhìn bộ dạng khổ sở của hắn, Ngu Sở chậm rãi cất tiếng hỏi: "Ngươi tên gì?"
Thiếu niên giật mình ngẩng đầu lên, rồi lại nhanh chóng cúi gằm xuống.
"... Ta tên là Lục Tiểu Thất." Hắn nhỏ giọng đáp.
Ngu Sở vốn định chờ đứa trẻ này kể ra nỗi khổ của mình, nhưng từ sau lời xin lỗi ban nãy, hắn cứ thế im lặng, chẳng nói chẳng rằng.
Ngu Sở khẽ thở dài: "Nhân sinh trên đời, nhỏ nhoi như hạt bụi, sống sót vốn dĩ đã là chuyện chẳng dễ dàng, ngươi không có gì phải xin lỗi cả. Đứng đây đợi ta."
Lục Tiểu Thất dừng bước. Hắn ngẩng lên, lúc này mới phát hiện chẳng biết từ lúc nào họ đã đi đến trước cửa một tửu lâu, Ngu Sở thì đã cất bước đi vào trong.
"Tiểu khất cái từ đâu chui ra đây, cút ra chỗ khác mau."
Thiếu niên đứng ngây người trước cửa, đăm đăm nhìn theo bóng lưng của nữ tử. Cho đến khi bên tai vang lên tiếng quát mắng của người qua đường, hắn mới giật mình nhận ra mình đang cản đường. Hắn lùi lại theo thói quen, thu mình vào một góc tường.
Chẳng bao lâu sau, Ngu Sở bước ra, liền nhìn thấy cậu bé gầy gò, ốm yếu đang thu lu ngồi xổm bên ngoài một cách đáng thương. Cậu hệt như một chú cún con đang vểnh tai nghe ngóng, Ngu Sở vừa bước ra là Lục Tiểu Thất lập tức chú ý tới nàng.
Hắn ngẩng đầu lên, ánh mắt đen láy, ươn ướt nhìn về phía nàng lóe lên tia hy vọng mong manh, nhưng rồi cũng rất nhanh vụt tắt. Chẳng biết trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, hắn đã suy nghĩ điều gì.
Ngu Sở bước tới, thiếu niên cũng cúi đầu đứng dậy. Nàng đưa hộp thức ăn bằng gỗ trong tay cho hắn.
"Trong này có cháo, rau xanh và cả món mặn." Nàng nói, "Gia gia ngươi tuổi đã cao, chưa chắc nhai nổi bánh bao, những món này ngươi cứ mang về xem ông cụ có ăn được không."
Lục Tiểu Thất không đưa tay ra nhận hộp thức ăn, hắn chỉ cúi gằm mặt, không nói một lời.
Ngu Sở lại tiếp lời: "Ngươi hẳn cũng đã mấy ngày không được ăn gì rồi. Mấy cái bánh bao thịt kia ngươi cứ ăn đi, đừng nhịn đói nữa. Hai ngày tới ta đều ở tại khách điếm Duyệt Lai, ngày mai ngươi cứ đến tìm ta là được."
Nghe xong những lời này, đôi bờ vai của thiếu niên vốn dĩ vẫn luôn nhẫn nhịn bỗng run lên bần bật. Hắn bất ngờ quỳ sụp xuống.
"Tiên cô tâm địa nhân từ, tốt bụng, tiểu nhân thật không biết giấu mặt vào đâu." Cậu bé cúi gập nửa người, khóc nức nở nói, "Cảm tạ ơn cứu mạng của ngài, ta chẳng biết lấy gì để báo đáp..."
Ngu Sở thở dài một tiếng, nàng hơi cúi người xuống, đưa tay về phía hắn.
"Được rồi, mau đem đồ ăn về cho gia gia ngươi ăn đi." Nàng nhẹ nhàng bảo.
Lục Tiểu Thất nhìn bàn tay thon thả, trắng trẻo kia, vừa vươn tay ra theo phản xạ thì chợt nhận ra lòng bàn tay mình quá nhơ nhuốc. Cậu bé liền cúi đầu tự mình bò dậy.
Hắn ôm khư khư hộp thức ăn, liên tục cúi người cảm tạ, sau đó mới xoay người chạy vụt đi.
Nhìn bóng dáng nhỏ thó, gầy gò của hắn, Ngu Sở không khỏi có chút cảm thán trong lòng.
Đứa trẻ này thoạt nhìn đã thấy bản tính lương thiện, ánh mắt trong veo. Nếu sinh ra trong một gia đình khá giả, e rằng đã là một quang cảnh khác biệt.
Nàng tự nhận mình không phải là người tốt bụng gì cho cam, cũng từng thờ ơ đứng nhìn trong lúc làm nhiệm vụ. Thế nhưng, trẻ con thì luôn là ngoại lệ, nhất là một đứa trẻ như vậy, tuổi còn nhỏ đã bị vận mệnh vùi dập, khiến nàng chạnh lòng nhớ đến bản thân.
Ngu Sở đứng trước tửu lâu, tiểu nhị đang bận rộn trong sảnh cũng chứng kiến toàn bộ sự việc. Hắn bước tới khuyên nhủ: "Tiên trưởng, ngài căn bản chẳng cần thiết phải đối tốt với hắn như vậy. Thời buổi này, kẻ bần cùng, lang bạt nhiều vô số kể, cứ như lũ chó hoang chết từng bầy từng lũ, cứu làm sao cho xuể. Ngài chỉ phí tiền vô ích mà thôi."
"Biết làm sao được, ai bảo ta tình cờ bắt gặp chứ." Ngu Sở đáp lại đầy thờ ơ.
Ngu Sở vốn tưởng rằng chuyện này đến đây là kết thúc. Nào ngờ, khi vừa rẽ sang một con phố khác, nàng liền nhìn thấy nơi góc đường, thiếu niên tên Lục Tiểu Thất kia đang quỳ rạp, ôm chặt hộp thức ăn trong lòng. Vây quanh hắn là ba, bốn tên ăn mày trạc tuổi hắn nhưng ăn mặc cũng rách rưới không kém, đang thi nhau đấm đá hắn. Trong đó, một tên nhãi ranh vừa nhai nhồm nhoàm bánh bao vừa hung hăng đạp hắn.
Ngay lập tức, Ngu Sở cảm thấy có chút đau đầu.
Nàng vốn chẳng mặn mà gì với chuyện bao đồng, không ngờ làm người tốt cũng gian nan đến vậy.
Thiếu niên đang cúi rạp người, liều mạng bảo vệ hộp thức ăn thì bỗng nhận ra những tiếng chửi rủa tắt hẳn, cũng chẳng còn ai đấm đá hắn nữa.
Hắn ngơ ngác ngẩng đầu lên, đập vào mắt là hình ảnh Ngu Sở đang khoanh tay trước ngực, dựa lưng vào tường. Hai người vô tình chạm mắt nhau, nàng khẽ nhướng đôi lông mày thanh tú.
"Lại... lại làm phiền ngài rồi..." Thanh âm của Lục Tiểu Thất bỗng chốc nghẹn ngào, run rẩy như sắp khóc.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
