Thiếu niên vẫn đang cố gắng lên tiếng giải thích. Lợi dụng lúc hắn không để ý, bà bán hàng liền nhanh tay đoạt lấy chiếc túi tiền hắn đang nắm chặt. Thiếu niên vươn tay định giật lại theo bản năng thì đã bị một gã chủ hàng thịt lợn đứng cạnh tóm chặt lấy.
"Trả lại cho ta!" Giọng thiếu niên run rẩy, "Ta không mua nữa, ngươi mau trả lại cho ta!"
Thế nhưng người phụ nữ nọ vẫn thờ ơ. Bà ta cẩn thận nhìn ngắm chiếc túi một hồi, sau đó đắc ý giơ cao lên cho mọi người xung quanh cùng xem.
"Ngươi là một thằng nhóc, lấy đâu ra cái túi tiền tinh xảo nhường này? Cái loại hoa văn kiểu dáng này rành rành là đồ dành cho nữ tử dùng!" Người bán hàng nói, "Khai mau! Chiếc túi này ngươi trộm ở đâu ra!"
Thiếu niên đỏ bừng cả mặt nhưng vẫn không nói tiếng nào.
"Áp giải lên nha môn đi." Có người trong đám đông hô lớn, "Không cho thằng ranh này một bài học thì sau này nó vẫn còn dám thói trộm cắp!"
Lập tức, những người qua đường xung quanh cũng nhao nhao hùa theo.
Thằng bé nóng ruột. Nó vùng vẫy nhưng không sao thoát khỏi bàn tay hộ pháp của gã đàn ông, chỉ đành khẩn thiết van xin: "Người trộm bánh bao của ngươi không phải là ta. Xin ngươi buông tha cho ta, gia gia ta sắp chết đói rồi, ta thật sự hết cách rồi..."
Trước mắt thiếu niên dần tối sầm lại, hắn hoàn toàn rơi vào tuyệt vọng.
Đúng lúc này, hắn nghe thấy một giọng nữ thanh lãnh, lạnh nhạt vang lên.
"Chiếc túi tiền đó là của ta."
Tất cả mọi người lập tức quay đầu lại.
Thiếu niên với đôi mắt ngấn lệ cũng quay đầu theo. Hắn nhìn thấy một nữ tử mặc bạch y đang đứng giữa đám đông. Nàng ăn vận vô cùng bình thường nhưng lại toát lên một thứ khí chất thoát tục, không vướng bụi trần.
Nàng sở hữu một khuôn mặt xinh đẹp vô ngần, đôi mắt hơi hẹp dài ẩn chứa sự lạnh nhạt, hờ hững.
Thiếu niên ngẩn người.
Trong khoảnh khắc ấy, toàn bộ khung cảnh đường phố ồn ào, hỗn tạp trong mắt hắn dường như mờ nhạt dần, chỉ còn lại duy nhất bóng dáng của nữ tử ấy.
Khí chất thanh tao, xa cách của người tu tiên trên người nàng quá rõ ràng. Đám đông vây quanh và cả người bán hàng đều sửng sốt một phen. Ngay cả bà bán hàng vừa nãy còn hùng hổ, kiêu ngạo lúc này cũng trở nên lắp bắp.
"Tiên trưởng, chiếc túi này là... là của ngài sao?"
"Nếu không nhầm thì trên đó hẳn có thêu một chữ 'Ngu', đó là họ của ta." Ngu Sở nhàn nhạt đáp, "Nếu được, xin hãy trả lại cho ta."
Bà lão bản cúi xuống nhìn, quả nhiên ở góc dưới bên trái của túi tiền có thêu một chữ "Ngu". Lúc này bà ta mới hoàn hồn, vội vàng trả lại chiếc túi.
Ngu Sở quay sang nhìn gã đàn ông bán thịt vẫn đang túm chặt lấy tên tiểu khất cái, liền lên tiếng.
"Buông hắn ra đi, là ta đưa túi tiền cho hắn đi mua đồ."
Bà lão bản sững sờ, rồi cười gượng gạo nói: "Tiên trưởng ngài nói đùa rồi, một tên tiểu khất cái như vậy làm sao có thể có liên quan gì tới ngài..."
Bà ta còn định nói thêm điều gì đó, nhưng ánh mắt nhàn nhạt của Ngu Sở đã quét qua khiến bà ta lập tức im bặt.
Ngu Sở mở túi tiền ra, lấy một mảnh bạc vụn nhỏ đặt vào lòng bàn tay lão bản.
"Đây coi như là tiền đền bù, phiền ngài gói cho ta mấy cái bánh bao."
Lúc này, lão bản cũng chẳng biết nói gì thêm, đành phải gói bánh bao đưa cho Ngu Sở. Ngu Sở nhìn sang tên tiểu khất cái đang đứng ngây ngốc ở đó.
"Không đi theo ta sao?" Ngu Sở hỏi.
Thiếu niên lúc này mới bừng tỉnh, cử động đôi chân cứng đờ, bước vội theo nhịp chân của Ngu Sở.
Mấy người bán hàng rong còn lại đưa mắt nhìn nhau đầy ấm ức.
Bọn họ phần lớn đều đoán được tên tiểu khất cái này đã ăn trộm túi tiền của Ngu Sở, chỉ là do nàng quá nhân từ nên mới ra tay cứu giúp. Nhưng vì chính miệng Ngu Sở nói hắn không ăn trộm, nên những người khác chẳng ai làm gì được, đành đứng nhìn hắn rời đi.
Hai người đi trước sau một lúc, thiếu niên mới bình tâm lại, ý thức được chuyện gì vừa xảy ra.
Hắn đi những bước nhỏ bám sát theo Ngu Sở, đầu cúi gằm, bàn tay nắm chặt lấy vạt áo mình, chỉ cảm thấy vô cùng hổ thẹn, chẳng có chốn dung thân.
Một lát sau, hắn ngượng ngùng nói lí nhí: "Tiên cô, cảm ơn ngài đã cứu ta, ta... ta xin lỗi ngài..."
Ngu Sở cúi đầu nhìn.
Thiếu niên bên cạnh nàng mặc bộ quần áo cũ rách, cáu bẩn, chân mang đôi giày vải rách bươm không vừa vặn, dùng mảnh vải quấn quanh mu bàn chân. Trông hắn đích thực là một tên tiểu khất cái nghèo khổ, lang bạt kỳ hồ.
Ngu Sở đã thực hiện nhiệm vụ vô số lần, trải qua muôn vàn kiếp luân hồi nên sớm rèn luyện được đôi mắt tinh tường, đủ để nàng phân biệt được mấy phần thật giả trong lời nói của đối phương.
Vừa rồi nàng ra tay cứu giúp là bởi nhận ra đứa trẻ này không nói dối, có lẽ hắn thực sự có một người ông nội sắp chết đói.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
