Thế nhưng ngay khi vừa mở cuốn bí kịch ra, Ngu Sở lập tức chẳng còn tâm trí đâu mà bực tức nữa —— hệ thống không hề gài bẫy nàng, pháp quyết tu luyện mà nó đưa tới chắc chắn là thứ phù hợp nhất với nàng.
Bởi vì chủ nhân của cuốn bí kịch này chính là Ngu Sở.
Trước đây, Ngu Sở từng thực hiện một nhiệm vụ ở thế giới tu chân cổ đại, nàng xuyên vào thân xác của một phế nhân có linh mạch đứt đoạn hoàn toàn.
Cuốn bí kịch này có lẽ là bản tổng hợp toàn bộ kinh nghiệm và bài học mà Ngu Sở đã rút ra ở thế giới kia. Ngu Sở vốn đã có kinh nghiệm, nay lại có bản đúc kết này, e rằng lần tu luyện này sẽ càng như hổ mọc thêm cánh.
Sắp xếp xong mọi thứ, Ngu Sở cất hết bảo vật vào lại trong không gian. Vừa ngẩng đầu lên, nàng liền thấy một tờ giấy trông giống khế đất lơ lửng giữa không trung, nhưng nó lại dài và phức tạp hơn, trên mặt giấy in đầy những con dấu văn khế khác nhau.
Nàng vươn tay ra, tờ giấy liền ngoan ngoãn bay vào tay nàng.
Đây quả thực là một tờ khế đất, chỉ có điều những tờ khế đất khác là bất động sản, còn phạm vi của tờ khế đất này lại là cả một dãy núi, cùng với một môn phái đã bị bỏ hoang nghìn năm trên núi —— Huyền Cổ Môn.
Đọc tiếp xuống dưới thì lại càng lợi hại hơn.
Khế đất bình thường là giao dịch mua bán giữa hai người, cần phải ký tên, điểm chỉ. Thế nhưng tờ khế đất này, một bên là tên của Ngu Sở, còn đối tượng ký kết khế ước với nàng, lại chính là bản thân vùng linh địa kia?!
Thật kinh ngạc, hệ thống làm thế quái nào mà có thể cho nàng ký hợp đồng với cả một vùng đất vậy?
Vùng đất nằm ở dãy núi phía nam này xem ra có lai lịch không hề tầm thường. Hơn nữa, nó vô cùng phù hợp với một người đang không có chốn dung thân như Ngu Sở, cho nàng một nơi có thể danh chính ngôn thuận mà nghỉ ngơi tịnh dưỡng.
Chỉ là... thế này có phải quá mức trùng hợp rồi không?
Trước đây Ngu Sở chỉ thấy hệ thống bồi thường rất hào phóng, nhưng đến khi tận mắt thấy tờ khế đất này, nàng mới bắt đầu sinh nghi.
Hệ thống bỗng dưng lại dễ dãi đến thế, vừa cho tiền, vừa cho sách, lại cho cả không gian, nay lại cho nàng cả một ngọn núi, chẳng phải là quá ân cần, chu đáo rồi sao. Liệu trong chuyện này... có ẩn chứa âm mưu gì không đây?
Vị trí của ngọn núi Huyền Cổ kia quá xa xôi, Ngu Sở dự định sẽ nán lại Thanh Thành hai ngày để chỉnh đốn, mua sắm những vật dụng cần thiết cho chuyến đi rồi mới tiếp tục lên đường.
Bỏ bạc vụn và tiền đồng cần dùng vào trong một chiếc túi nhỏ, Ngu Sở bước ra khỏi khách điếm.
Mặt trời ngả về tây, phố xá náo nhiệt khác thường, cho nàng cảm giác chẳng khác nào khu chợ đêm sầm uất ở thời hiện đại, dòng người qua lại tấp nập.
Ngu Sở thong thả dạo bước. Đang lúc nàng dáo dác nhìn quanh thì một thiếu niên từ đâu chạy tới, bất ngờ va phải nàng. Thiếu niên hoảng loạn lí nhí nói lời xin lỗi, rồi vội vàng chen lấn qua dòng người, lẩn đi mất dạng.
"Cô nương, mau kiểm tra xem trên người có mất đồ gì không." Một người qua đường nhiệt tình lên tiếng nhắc nhở, "Lũ tiểu khất cái đó khi ăn cắp đồ hay dở trò va vào người ta lắm."
Ngu Sở quay đầu lại. Mấy người dân thường kia vừa nhìn thấy dung nhạo của nàng liền không khỏi thoáng chút giật mình.
"Đa tạ mọi người, không sao đâu." Ngu Sở ôn tồn đáp.
Người qua đường liền cung kính chắp tay hành lễ, lúc này mới rời đi.
Người bình thường ở thế giới này dường như rất tôn kính những người tu tiên, cho nên mới khách khí với Ngu Sở như vậy. Nhưng Ngu Sở lúc này đã thay đổi trang phục và kiểu tóc, ăn vận chẳng khác gì người bình thường. Vậy mà dọc đường đi, chưởng quỹ và tiểu nhị ở các hàng quán vẫn giữ thái độ cung kính với nàng, không biết bọn họ dựa vào đâu mà nhìn ra thân phận của nàng.
Ngu Sở biết rõ đứa trẻ vừa va vào nàng đã lấy cắp túi tiền. Động tác của nó quá thô cứng, hiển nhiên không phải tay nghề lão luyện. Nhưng nhìn bộ dạng quần áo rách rưới của nó, ắt hẳn cũng là vì bước đường cùng. Bản thân Ngu Sở cũng không thiếu tiền nên mặc kệ nó.
Nàng cứ thế đi dạo thong dong, mua được khá nhiều đồ dùng cần thiết cho chuyến đi. Vừa rẽ qua một góc phố, nàng liền nghe thấy tiếng cãi vã ồn ào phía trước. Rất nhiều người đang xúm đông xúm đỏ quanh một quầy hàng nhỏ.
Ngu Sở tiến lại gần, nhận ra đó là một cuộc tranh cãi giữa người bán bánh bao, màn thầu và một đứa trẻ. Nàng nheo mắt nhìn kỹ —— bóng lưng gầy gò của đứa trẻ này trông quen lắm, chính là thiếu niên vừa mới trộm túi tiền của nàng khi nãy.
Nàng không nhìn rõ mặt thiếu niên, chỉ thấy hai bàn tay hắn đang siết chặt thành nắm đấm.
"Ta rõ ràng đã đưa đồng tiền cho ngươi rồi, tại sao ngươi lại không chịu bán màn thầu cho ta?"
"Ây da, đồ vật này là của ngươi sao mà ngươi dám đến mua đồ?" Người bán hàng là một phụ nữ trung niên, bà ta cười khẩy nói, "Mấy hôm trước đứa nào đã ăn trộm bánh bao của ta hả? Tên tiểu khất cái nhà ngươi, còn dám vác mặt tới đây nữa sao?"
"Ta, ta không có! Ngươi đừng có ngậm máu phun người!"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)


