Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Ta Mang Không Gian Vật Tư, Được Vai Ác Trong Niên Đại Văn Nuông Chiều Chương 20

Cài Đặt

Chương 20

Dù sao đồ trong không gian của cô nhiều như nước đổ ra sông, cũng chẳng đáng gì. Còn chuyện yêu đương ư? Không có đâu! Đó là phản diện đấy. Cô không muốn chết đâu. Dám yêu đương với phản diện, chết kiểu gì còn chẳng biết nữa!

Còn về lý do nguyên chủ gả cho phản diện, cô cũng không rõ. Trong ký ức không có đoạn nào liên quan đến việc này. Giờ thì đến lượt cô rồi, tốt nhất sau này cứ tránh xa nguyên nữ chính và nguyên nam chính ra. Như vậy chắc không xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn. Đang nghĩ ngợi thì bụng bỗng kêu “ọt ọt”.

Lăn lộn cả buổi, Kiều Tích vẫn chưa ăn gì, đành tạm gác lại những suy nghĩ này. Cô lấy từ không gian ra một phần cháo tôm nhạt và hai chiếc bánh bao nhân thịt. Nguyên chủ mấy ngày nay không ăn uống tử tế, cộng thêm người ở đây bình thường cũng chẳng được ăn uống dư dả, nên bắt đầu ăn đồ nhạt một chút thì tốt hơn.

Ăn xong, cô theo trí nhớ của nguyên chủ, tìm đến chiếc hộp trên tủ đầu giường, lấy ra tiền và phiếu mà bố mẹ nguyên chủ để lại, rồi đếm qua. Tổng cộng có 506 tệ và một đống các loại phiếu khác nhau: phiếu lương thực, phiếu xe đạp, phiếu công nghiệp, đủ loại.

Dưới cùng còn có một cuốn sổ tiết kiệm. Kiều Tích tò mò mở ra xem. Đây là thứ nguyên chủ chưa kịp xem, sau đó thì cứ đắm chìm trong nỗi buồn mất đi gia đình. Sổ tiết kiệm ghi có 2.000 tệ. Xem ra bố mẹ nguyên chủ đã để lại phần lớn tài sản cho cô.

Bố mẹ nguyên chủ đều là giáo sư đại học, lương tháng mỗi người 89 tệ. Đôi khi trường còn phát thêm phụ cấp nhưng nuôi ba đứa con không hề dễ. Số tiền 2.000 tệ này chắc hẳn đã được tích góp từ rất lâu.

May mà lúc chính sách chưa được ban hành, bố mẹ nguyên chủ đã đoán trước được và chuẩn bị sẵn. Ban đầu, bố mẹ nguyên chủ vốn không cần bị điều xuống làng nhưng không biết đã đắc tội với ai mà bị bắt đi. Khi đó, nguyên chủ đang chơi ở nhà bạn nên thoát nạn. Mấy ngày sau, cô đọc báo thì thấy tuyên bố cắt đứt quan hệ.

Công việc của nguyên chủ cũng đã được bố trí, làm việc tại nhà máy dệt. Xem ra bố mẹ nguyên chủ cũng có chút mối quan hệ, nếu không thì không thể giúp cô tìm được việc làm. Kiều Tích cất cuốn sổ và toàn bộ tiền phiếu vào ba lô hệ thống, đây là nơi an toàn nhất, chỉ có cô mới có thể lấy được.

Kiều Tích nghĩ, trước tiên nên tìm hiểu xem đồ ở đây có gì khác với những thứ mình đã thu thập không, sau đó mới tính tiếp. Đến tòa nhà bách hóa, cô quan sát xung quanh. Tòa nhà có khoảng bốn tầng, người ra vào đều mặc quần áo giản dị, nét mặt ai cũng tươi tắn, tràn đầy sức sống.

Sự vui vẻ của họ khiến Kiều Tích cũng cảm thấy nhẹ nhõm và phần nào được truyền năng lượng tích cực. Cô bước đến quầy thực phẩm, nơi có rất ít người xếp hàng. Đợi một lát là đến lượt mình.

Nghĩ đến việc các bác gái trong sân đều có con nhỏ, cô quyết định mua vài món mà trẻ em thích.

“Chào đồng chí, cho tôi hai cân kẹo sữa Đại Bạch Thố và hai cân bánh trứng gà.”

Nhân viên quầy thực phẩm ngước lên nhìn cô. Thấy cô ăn mặc chỉnh tề, sắc mặt người đó tốt hơn, nhẹ nhàng đáp: “Kẹo Đại Bạch Thố 1,5 tệ một cân, bánh trứng gà 1,2 tệ một cân, tổng cộng là 5,4 tệ . Ngoài ra cần hai phiếu kẹo và hai phiếu bánh.”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc