Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Về phần Lý Phượng Hoa và Kiều Tuyết Nhi, chắc chắn sẽ phải chịu khổ. Những biện pháp xử lý của Ủy ban Cách mạng, cô từng đọc trong tiểu thuyết, hình như rất "mạnh tay".
Nhưng với Kiều Tích, điều đó chẳng quan trọng. Cô chỉ nhún vai, lòng dửng dưng như không. Kiều Tích chắc chắn sẽ không giúp thím cả và em họ cầu xin tha thứ. Nếu không có hai người này, nguyên chủ cũng không đến mức bỏ mạng. Xem như cô đang giúp nguyên chủ trả thù.
Từ khi người của Ủy ban Cách mạng đến, Kiều Tuyết Nhi chỉ lặng lẽ bám theo sau Lý Phượng Hoa.
Bị áp giải đi, cô ta cũng không nói lời nào, ngoan ngoãn đi theo. Kiều Tích liếc nhìn cô ta một cái, hơi nghi hoặc nhưng cũng không suy nghĩ nhiều. Sau khi hai người bị dẫn đi, cô chỉ yên lặng nhìn ông Lý rời khỏi.
Những việc tiếp theo cô không có ý định nhúng tay. Chắc chắn ông Lý sẽ báo lại kết quả xử lý và yêu cầu bồi thường. Còn hiện tại, cô cần đến bệnh viện để băng bó vết thương.
Sau khi cảm ơn mấy cô bác xung quanh, có hai thím rảnh rỗi trong sân, trong đó có vợ ông Lý, đã đi cùng cô đến bệnh viện gần đó. Tại đây, họ cẩn thận kiểm tra vết thương và băng bó cho cô.
Trong lúc kiểm tra, vợ ông Lý vừa xem xét vừa nhẹ nhàng nói: "Tiểu Tích, cháu yên tâm, chú Lý nhất định sẽ giúp cháu lấy lại công bằng. Bây giờ mình kiểm tra kỹ một chút, nhân tiện kê thêm ít thực phẩm bổ sung dinh dưỡng. Chảy nhiều máu thế này phải bồi bổ. Tiền này để thím cả cháu trả!"
Kiều Tích mỉm cười đáp lại: "Cảm ơn dì ạ!"
Kiều Tích vốn là trẻ mồ côi, từ nhỏ ít khi được quan tâm. Nay xuyên không đến đây chưa bao lâu, đã được những người trong sân này hết lòng giúp đỡ, còn có cô bác đi cùng mình đến bệnh viện, trong lòng cô cảm thấy vô cùng xúc động.
Mũi cô cay cay, cô thành thật gửi lời cảm ơn đến hai người đi cùng. Sau khi kiểm tra xong, băng bó ổn thỏa và lấy thêm thuốc cũng như thực phẩm bổ sung, ba người cùng nhau quay về. Về đến nhà, Kiều Tích quan sát lại xung quanh. Nhà nguyên chủ có ba phòng, điều kiện kinh tế xem ra cũng khá tốt. Nguyên chủ có riêng một phòng ngủ.
Từ ký ức của nguyên chủ, cô biết rằng bố mẹ nguyên chủ vốn định cho cô đi xuống nông thôn. Nhưng vì nguyên chủ nghe tin thanh mai trúc mã của mình, Lục Kim An nam chính trong truyện, đã tìm được việc ở Bắc Kinh và không phải đi.
Tuy không rõ tại sao trong sách, nam chính dù tìm được việc vẫn phải xuống nông thôn nhưng chuyện đó cô cũng không quan tâm lắm. Nguyên chủ vì muốn ở lại Bắc Kinh để gần Lục Kim An, nhất quyết không chịu đi, khiến bố mẹ phải chạy vạy khắp nơi để tìm cho cô một công việc ở thành phố.
Lo rằng những rắc rối từ gia đình sẽ ảnh hưởng đến nguyên chủ, bố mẹ cô thậm chí đã đăng báo cắt đứt quan hệ với cô và hai người anh trai. Nghĩ đến bố mẹ nguyên chủ, lòng cô dâng lên nỗi lo lắng mơ hồ, có lẽ là do ký ức còn sót lại.
Nghe nói cuộc sống khi bị hạ tầng rất khó khăn. Hai vị giáo sư đại học như bố mẹ nguyên chủ liệu có chịu đựng nổi không? Cô cũng không biết họ bị chuyển đến đâu. Còn hai người anh trai của nguyên chủ, liệu họ có biết bố mẹ đang ở đâu hay không?
Cô quyết định ngày mai sẽ viết thư cho hai anh, nhân tiện báo tin rằng mình sẽ xuống nông thôn. Trong lòng, cô vẫn muốn ở lại Bắc Kinh nhưng giờ đây dường như chẳng có cách nào khác. Hệ thống giao cho cô nhiệm vụ phải xuống làng để hoàn thành.
Miệng thì nói nếu hệ thống không nói rõ thì coi như không có hình phạt nhưng cô không dám liều thử. Dù sao, hệ thống đối xử với cô cũng khá tốt, nhiệm vụ giao cho cô, cô cũng phải hoàn thành một cách nghiêm túc.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)


-580734.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)


