Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Kiều Tích lấy từ túi (thực chất là ba lô hệ thống) ra 10 tệ và phiếu, đưa cho nhân viên quầy. Cô nghĩ đến các bác gái trong sân đã giúp mình nói đỡ, mỗi nhà có con nhỏ, tặng một ít coi như lời cảm ơn.
Dù trong không gian có rất nhiều đồ nhưng sau nhiều năm ở cô nhi viện và trải qua cuộc sống xã hội, cô hiểu rõ đạo lý "ân nhỏ thì biết ơn, ân lớn có thể sinh thù".
Cô không định tặng nhiều, vừa đủ để thể hiện tấm lòng là được. Dù chia đều thì cũng không đáng là bao nhưng giá trị những món cô mua cũng không rẻ chút nào.
Rời khỏi quầy thực phẩm, cô đi lên tầng trên. Trước đây, cô từng đọc trong các tiểu thuyết rằng nữ chính xuyên không thường mua rượu Mao Đài và đồng hồ Rolex, sau này đều tăng giá trị đáng kể.
Hồi đó, cô từng nghĩ, nếu được xuyên không vào truyện, chắc chắn mình cũng sẽ tìm cách mua những thứ đó. Bây giờ đã xuyên không thật, đương nhiên không thể bỏ qua cơ hội. Dù đồ trong không gian nhiều không đếm xuể nhưng ai lại chê mình có thêm tiền bao giờ?
Ở tầng hai, cô dạo quanh nhưng không thấy món gì thú vị. Có vẻ ở đây đang có chương trình khuyến mãi nên người chen chúc rất đông.
Mang sẵn "gen thích náo nhiệt", cô tìm một bác gái để hỏi: “Bác ơi, mọi người đang xếp hàng mua gì thế?”
Bác gái thấy một cô bé trắng trẻo, xinh xắn hỏi mình thì vui vẻ kéo cô lại, cười nói: “Cô bé, hôm nay tòa nhà bách hóa vừa về lô vải lỗi. Bác đang xếp hàng mua đây. Con có muốn mua không? Bác giúp con xếp hàng luôn. Bác thấy mấy người lấy rồi, vải nhìn chẳng khác gì vải mới, lỗi nhỏ xíu thôi!”
“Chào đồng chí, cho hỏi Mao Đài ở đây giá bao nhiêu?”
Nhân viên quầy hàng nhìn thấy cô bé nhỏ xíu như Kiều Tích, mặc dù quần áo không tệ, liếc qua một cái rồi nói với giọng không mấy thân thiện: “Loại rượu Mao Đài này giá tám tệ một chai, mà còn phải có phiếu rượu nữa!”
Kiều Tích cũng không để tâm đến thái độ của cô nhân viên, từ lâu đã nghe nói ở thời này, mấy người làm việc ở cửa hàng đều có thái độ ngạo mạn.
Mặc dù cô nhân viên ở đây tỏ ra hơi lạnh lùng nhưng về cơ bản cũng không có gì đáng chê trách.
“Cho tôi hai chai Mao Đài nhé. Đây là 16 tệ và hai phiếu rượu, cô cầm lấy!”
Cô lấy tiền và phiếu từ túi áo, lúc nãy đã chuẩn bị sẵn khi kiểm tra vật dụng trong không gian của mình.
Khi Kiều Tích thực sự đưa ra hai phiếu rượu cùng tiền mua rượu, sắc mặt cô nhân viên quầy hàng bỗng trở nên dễ chịu hơn hẳn. Thấy Kiều Tích hào phóng như vậy, chẳng có vẻ gì tiếc nuối, cô nhân viên nghĩ gia đình cô bé chắc cũng khá giả nên tò mò hỏi thêm vài câu.
Đừng tưởng ở thủ đô có nhiều người giàu, phiếu rượu vẫn là thứ rất khó kiếm. Đơn vị mỗi năm phát cũng chỉ được một hai tấm. Huống chi, bây giờ hầu hết các gia đình đều có đến mười mấy nhân khẩu, lương thực ăn còn chẳng đủ, làm gì dư tiền để mua rượu.
“Bé con, bố mẹ cháu bảo cháu ra đây mua rượu à?”
Kiều Tích năm nay 17 tuổi, vừa tốt nghiệp cấp ba. Nhưng vì sức khỏe trước đây không tốt, phải thường xuyên uống thuốc, nên nhìn có vẻ gầy gò, nhỏ nhắn, như chỉ mới 15 tuổi.
“Dạ, bố cháu bảo mua chút rượu để tiếp khách. Cô ơi, nhà cháu chỉ có hai phiếu rượu, không biết cô có phiếu dư nào không? Nếu có, cháu có thể đổi bằng thịt!”
Kiều Tích nghĩ ngợi rồi khẽ ghé sát vào nói nhỏ với cô nhân viên.
Trong tay cô chỉ còn hai phiếu rượu, vốn định tích lũy thêm ít phiếu nhưng ở Hải Thành giá phiếu không rẻ, mua cũng chẳng đáng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)







