Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Ta Dùng Giao Diện Nhân Vật Ngụy Trang Thần Côn Chương 27

Cài Đặt

Chương 27

“Mẹ của cậu và người bố đang sống cùng hiện tại...”

“Người bố đang sống cùng hiện tại, cô muốn nói gì?” Lương Kiến ngắt lời.

Ồ, nhạy bén đấy, sao lúc trước lại không chịu nghĩ?

Tần Thanh tiếp tục: "Họ kết hôn vào tháng 10 hai mươi năm trước, còn cậu chỉ chào đời ba tháng sau đó. Nói cách khác, đó là một cuộc hôn nhân chạy bầu... Đừng trừng mắt, tôi không đánh giá gì cả, tôi chỉ đang tóm tắt bối cảnh vì tình tiết này quan trọng. Ngày ly hôn được ghi nhận là sau khi cậu tròn một tuổi, tất nhiên, ban đầu cậu không biết điều đó. Thực tế, họ chỉ thật sự dọn ra ở riêng khi cậu lên 5. Không lâu sau, bố cậu kết hôn với bạn gái lúc đó - cũng là người vợ hiện tại."

"Khi ly hôn, mẹ cậu vốn định đưa cậu đi. Nhưng chính cậu lại chủ động xin ở lại với người bố hiện tại. Không phải vì cậu không nỡ rời xa, mà vì muốn trả thù ông ấy. Cậu nghĩ ông ấy có mới nới cũ, nhất là sau khi lớn hơn một chút, biết được ngày ly hôn thực sự ghi trên giấy tờ. Từ nhỏ tới lớn, việc gì cậu cũng cố ý gây phiền phức, miễn là ông ấy không vui là cậu thấy thỏa mãn."

"Thật lòng mà nói, cậu là người thông minh nhất mà tôi từng gặp. Tôi không tin bao nhiêu năm qua cậu lại không phát hiện chút nào. Cậu chỉ là để cảm xúc che mờ lý trí mà thôi, một chiếc lá đã đủ che kín mắt. Tôi nói hết rồi, chuyện lớn thế này, một nghìn tệ cũng đáng nhỉ?"

Suốt lúc Tần Thanh nói, Lương Kiến không hề ngắt lời.

Có vẻ như cú sốc của sự thật không làm Lương Kiến quá kinh ngạc, mà chủ yếu khiến cậu ta trở nên mông lung. Mông lung vì đột ngột mất đi mục tiêu mình đã kiên trì theo đuổi từ rất lâu. Người mà cậu luôn xem là đối tượng trả thù, thì ra lại chính là ân nhân của mình.

Tần Thanh không làm phiền, chỉ lặng lẽ đợi Lương Kiến từ từ tiêu hóa mọi chuyện.

Mộc Mộc đã ăn xong hộp pate, lại còn liếm mép thòm thèm. Nhìn bụng nó tròn vo, cô rót thêm chút nước vào hộp pate đã hết sạch, nó vội cúi đầu uống lấy uống để. Tiếng uống nước nghe chẳng khác nào ếch kêu, oạp~ oạp~ oạp~.

Lúc ấy, Lương Kiến chợt hoàn hồn, ánh mắt dõi theo Mộc Mộc đang uống nước.

Tần Thanh thấy thế bỗng cảm thấy hơi xấu hổ. Có lẽ về nhà phải dạy nhóc con Tần Gia Mộc lại phép tắc ăn uống mới được!

Lương Kiến bình tĩnh hỏi: “Bố ruột của tôi…”

Tần Thanh lắc đầu: “Ông ấy chưa từng sống cùng cậu, hoàn toàn không có giao điểm gì. Tôi xem… tôi tính không ra.”

Phải tích đủ điểm kinh nghiệm để nâng cấp rồi đổi điểm năng lượng, sau đó mua thuộc tính “Quan hệ” trong cửa hàng năng lượng, có lẽ lúc đó cô mới xem ra được.

Cô cũng thấy háo hức khi nghĩ đến việc xem mệnh từ xa.

Thấy bên này đã xong, Lục Dương liền chạy về. Cậu ta cũng khá biết điều, không hỏi nội dung hai người vừa nói chuyện mà tự tìm chủ đề: “Tôi lại ra chỗ mấy đồng nghiệp của cô xem thêm hai quẻ nữa. Họ bảo tôi có số đào hoa, tình cảm thuận lợi, không có chuyện bạn gái muốn chia tay như cô nói đâu.”

Tên ngáo này lại còn hả hê: “Kết quả của mấy người không giống nhau kìa.”

Cậu ta mong thấy Tần Thanh chột dạ hoặc hoảng loạn, nhưng chắc chắn sẽ thất vọng.

Giờ đây Tần Thanh cũng không cảm thấy áy náy vì đã nhận tiền mà không giải quyết được vấn đề cho cậu ta nữa. Bởi chỉ trong chốc lát, tên ngốc này đã tung tiền ra ngoài tiếp. Thay vì nói cậu ta đi xem bói, thẳng thắn mà nói thì đây chỉ là cậu ấm thích trải nghiệm cuộc sống mà thôi.

Tần Thanh thản nhiên: “Vì vậy tôi mới nói, kết quả của họ không đảm bảo là chính xác.”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc