Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Ta Dùng Giao Diện Nhân Vật Ngụy Trang Thần Côn Chương 28

Cài Đặt

Chương 28

Cô không che giấu sự khinh bỉ đối với cách tiêu tiền của tên ngốc này. Có lẽ đây chính là kiểu “ghét người giàu”: “Cậu làm vậy khác gì thi xong thì cầm đáp án của học bá đi so với học dốt đâu?”

Cậu ấm không chịu thua: “Nhưng họ có cơ sở lý luận, kết quả đều được suy ra.”

“Lý luận gì?”

“Chính là ngày sinh tháng đẻ, hình dạng chỉ tay chẳng hạn, nghe qua thì chuyên nghiệp hơn cô nhiều. Thật sự có lý lắm.”

Tần Thanh hỏi lại: “Cậu từng thấy học bá làm bài chưa?”

“Gì cơ?”

“Học bá làm bài, trừ khi thật sự cần thiết, họ chỉ viết đáp án chứ không cần diễn giải quá trình.”

Im lặng nãy giờ, Lương Kiến bất ngờ lên tiếng gọi: “Dương Tử, tớ muốn về.”

Lục Dương lần này cũng thôi không đùa nữa, nghiêm túc đáp: “Được.”

Trước khi đi, cậu ta còn không quên buông lời đe dọa với Tần Thanh: “Cô tốt nhất đừng có dời chỗ, lần sau tôi sẽ dẫn bạn gái Dạng Dạng của tôi đến. Lúc đó cô sẽ biết mình sai lầm đến mức nào.”

Tần Thanh chỉ giơ tay vẫy.

Đối mặt với một người đàn ông sắp bị chia tay, cô chẳng cần tranh cãi thêm làm gì. Thôi cứ để cậu ta vui vẻ được mấy phút cuối cùng vậy.

Ở sạp bên cạnh, một bà thím nãy giờ vẫn vểnh tai hóng chuyện, bất ngờ nhoài người sang: “Cô gái, bớt chút đi, xem cho tôi một quẻ nhé. Ở đây chỉ có chỗ cô là đắt nhất, sao buôn bán được. Thôi, cô lấy hai mươi thôi, tôi ủng hộ cô một chút.”

Bà thím tiu nghỉu quay đi, lại tìm đến vị "tiên gia" lúc nãy.

Mộc Mộc ngoạm lấy hộp pate rỗng, chạy nhanh về phía thùng rác theo hướng Tần Thanh chỉ. Thùng rác cao hơn nó nhưng Mộc Mộc không bỏ cuộc. Nó lượn một vòng xung quanh, rồi nhảy lên bồn hoa phía sau thùng. Dựa vào mép bồn hoa để đứng bằng hai chân, nó cố gắng đẩy hộp pate vào lỗ thùng rác cao.

Xong xuôi, nó vẫy đuôi chạy về. Tần Thanh hoàn toàn không tiếc lời khen ngợi, vừa xoa đầu vừa tán dương Mộc Mộc từ đầu đến cuối, bất kể nó có hiểu hay không, cô cứ vui vẻ tuôn ra đủ lời mỹ miều.

Cuối cùng, cô còn tổng kết nâng giá trị cho Mộc Mộc:

“Sau này cũng nhớ như thế nhé - bát cơm của mình phải tự dọn.”

...

Năm phút sau, Lục Dương đang xuống núi thì nhận được cuộc gọi từ bạn gái Lưu Dạng.

Lương Kiến bất giác nhìn đồng hồ: 10:19.

Dĩ nhiên, Lục Dương chẳng nhớ gì về chuyện này. Cậu ta hớn hở bắt máy: “Dạng Dạng yêu dấu, em dậy rồi à? Muốn ăn sáng gì, anh đặt mang qua cho em nhé? Anh đang leo núi, lát nữa về rồi tụi mình đi ăn trưa nhé? Anh kể cho em nghe này, hôm nay ở núi anh gặp một người xem bói, kỳ cục cực kỳ, hoàn toàn không đáng tin, bảo…”

Đầu dây bên kia, giọng nữ hơi mệt mỏi cắt ngang: “Lục Dương…”

Không hiểu sao, Lục Dương thấy tim mình bỗng đập nhanh hơn.

Im lặng một lúc, Lưu Dạng dứt khoát nói: “Lục Dương, chúng ta chia tay đi. Đừng đến tìm em nữa. Em sẽ không gặp anh đâu.”

Đầu óc Lục Dương như chết máy, chỉ có thể hỏi theo bản năng: “Vì... vì sao vậy?”

“Xin lỗi.”

Lưu Dạng cúp máy.

Ngay lúc ấy, Lương Kiến lại xem đồng hồ: 10:20.

Đúng như lời Tần Thanh từng nói - không sai một ly.

Lương Kiến vỗ vai người bạn thân: “Đừng ngẩn ra nữa, đi thôi.”

Lục Dương vẫn đứng ngơ ngác, lẩm bẩm hỏi: “Trên đời này thật sự có huyền học sao?”

Lương Kiến không trả lời. Nhưng xem ra, Lục Dương cũng chẳng mong đợi gì ở câu trả lời ấy, cậu chỉ như đang tự độc thoại.

...

Lương Kiến về đến nhà thì thấy ba mình, Lương Cẩm Quốc, đang pha trà. Vừa nhìn thấy con, ông đã tỏ vẻ khó chịu.

“Sáng sớm lại đi đâu thế hả? Em trai con muốn rủ con đánh tennis mà tìm mãi không được, đợi cả buổi rồi.”

Lương Kiến không nói gì.

Thật ra đối diện với cậu con trai này, Lương Cẩm Quốc cũng có chút dè chừng. Nếu là bình thường, bị ông nói thế chắc chắn đã cãi lại tới cùng. Giờ lại im lặng thế này, chẳng lẽ lại chuẩn bị làm gì lớn nữa sao?

Lương Cẩm Quốc ho khan hai tiếng, chữa ngượng cho mình: “Ăn cơm chưa? Dì con bảo nhà bếp để phần cơm cho con đấy…”

“Bố…” Lương Kiến nhẹ nhàng mở lời.

Lương Cẩm Quốc lập tức run lên, con trai mà nói chuyện tử tế với ông còn khiến ông thấy sợ hơn là phản kháng.

“Con con con… có chuyện gì thì nói đi, đừng làm ra vẻ như thế. Bố bố bố… sẽ không mềm lòng đâu đấy.”

“Con không phải con ruột của bố đúng không?”

Cơ thể Lương Cẩm Quốc cứng đờ trong giây lát, tức đến mất khôn: "Con... con... bây giờ đến cả người bố này con cũng không muốn nhận nữa à? Con nghe ai nói?"

Lương Kiến nhắm mắt lại. Chỉ bằng phản ứng của bố, cậu đã biết câu trả lời.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc