Lục Dương phủi bụi đứng dậy, trên mặt vẫn còn nguyên vẻ không phục, nhưng cuối cùng cũng chỉ đành tuyệt vọng giãy giụa.
Cậu kéo bạn mình lại, hậm hực nói với Tần Thanh: "Vậy cô xem cho bạn tôi đi, tôi không tin! Tôi là người hay nói, cái gì cũng kể ra ngoài nên dĩ nhiên bị lộ thông tin thôi. Bạn tôi đây miệng kín lắm, nhiều chuyện của nó tôi còn không rõ, huống gì người ngoài. Cô thử xem luôn chuyện phiền lòng của nó đi!"
Tần Thanh nhìn chỉ số thông minh của Lục Dương trên bảng điều khiển - không hề thấp. Thật sự không hiểu, thông minh thế mà sao lại làm mấy việc “ngớ ngẩn” như vậy.
Phản ứng sau khi cảm thấy mình bị lừa không phải là dừng lại kịp thời, mà là kéo bạn mình vào thử nghiệm một lần nữa, để chứng minh rằng mình thực sự bị lừa.
Người bạn kia liếc Lục Dương một cái, rõ ràng chẳng hứng thú với màn “xem bói” này, nhưng cũng không thèm phản bác.
Tần Thanh bỗng hiểu ra - Lục Dương có thể làm những chuyện ngốc nghếch bằng trí thông minh bình thường, một phần cũng nhờ những người xung quanh cậu chiều chuộng, bao dung.
Bạn của Lục Dương tên là Lương Kiến, lạnh lùng, ít nói, không cười như cậu bạn “ngáo” bên cạnh.
Tần Thanh xác nhận lại: "Chắc chắn muốn xem chứ?"
Lục Dương đẩy Lương Kiến về phía cô: "Xem!"
Tần Thanh mở bảng điều khiển, vừa lướt qua nhật ký đã thấy… giống như mình mới ăn phải một quả dưa cẩu huyết, vị ngọt không thấy mà lợm cả cổ.
Cô chớp chớp mắt cho bình tĩnh, rồi quay sang hai vị khách dễ thương: "Xác nhận chuyện phiền lòng, trả trước 100, muốn giải quyết tận gốc tính riêng, giá 1000 nhé."
Lục Dương nhanh nhẹn thanh toán 100: “Cô nói đi.”
Tần Thanh ra dấu OK, không vòng vo nữa: “Sáng nay trước khi ra khỏi nhà, cậu đã cãi nhau với bố mình, nguyên nhân bề ngoài của cuộc cãi vã là ông ấy muốn sắp xếp cho cậu vào làm ở công ty gia đình, cậu cho rằng ông ấy coi thường mình, không tin cậu có thể tự lo cho tương lai của mình. Còn nguyên nhân sâu xa của cuộc cãi vã là, cậu chỉ đơn thuần muốn... đối đầu với ông ấy. Cậu cho rằng ông ấy không vui, thì cậu sẽ vui.”
Khi đọc dòng nhật ký này trên bảng điều khiển, Tần Thanh cũng phải tự hỏi, Lương Kiến này nhìn ngoài thì lạnh lùng cool ngầu thật, hóa ra cũng “trẻ trâu” thế này?
Không lẽ bệnh “ngáo” cũng có thể lây được sao? Bạn của “ngáo” hoá ra cũng “ngáo”?
Những chuyện như cãi nhau với bố, hay những suy nghĩ giấu kín, bản thân cậu chưa từng kể với bất kỳ ai. Nhưng cô gái trước mặt này…
Phản ứng của Lục Dương còn kỳ quặc hơn, vẻ mặt đầy hứng thú: “Bây giờ cậu vẫn còn chơi trò nổi loạn với bố cậu à? Tớ chỉ biết quan hệ giữa cậu và chú không tốt, không ngờ lại tệ đến thế. Tớ lên đại học rồi thì không cãi nhau với bố nữa rồi, haiz, mấy ông già cũng không dễ dàng gì. Thôi được rồi.” Cậu ta vỗ vai Lương Kiến.
Chính Lục Dương cũng không nhận ra rằng, lời nói vừa rồi của mình thực chất đã thừa nhận những gì Tần Thanh đưa ra.
Lương Kiến nhìn cậu ta như nhìn một thằng thiểu năng.
Tần Thanh lên tiếng: "Tôi đã nói là 1000, giúp hai người hóa giải mâu thuẫn cha con. Có trả hay không là tùy các cậu."
Lúc này, Lương Kiến đã thay đổi sắc mặt. Cậu ta trầm giọng hỏi: "Cho dù những gì cô nói là thật, cô định hóa giải kiểu gì? Muốn ép tôi cúi đầu sao? Thay đổi động cơ nội tâm của một người không dễ dàng như vậy đâu."
Bề ngoài, cảm xúc của cậu ta có vẻ rất bình tĩnh, nhưng chỉ số tâm trạng trên bảng điều khiển thì lúc cao lúc thấp, chứng tỏ trong lòng vẫn có sóng ngầm.
Tần Thanh đáp: "Không cần phải dò xét tôi đâu, trả tiền rồi tôi sẽ nói."
[WeChat nhận được 1000 tệ.]
Là tên ngáo Lục Dương giành thanh toán trước. Làm bạn với một kẻ ngáo và lại giàu có như thế, đúng là có lợi thật.
Tần Thanh nhắc nhở Lương Kiến: “Những lời tôi sắp nói liên quan đến sự riêng tư của cậu. Có cần mời bạn của cậu tránh đi không?”
Lương Kiến còn chưa kịp phản ứng, thì Lục Dương đã “chậc” một tiếng, sải bước đi ra ngoài: "Tớ đi Bạch Vân Quan thắp nén nhang."
Tần Thanh tưởng tên ngáo này sẽ ăn vạ lăn lộn không chịu đi, dù sao cả người cậu ta đều viết đầy chữ tò mò, vậy mà lại chủ động tránh mặt. Điều này khiến cô phải nhìn cậu ta bằng con mắt khác, tên ngáo này tuy đầu óc không tốt, nhưng cách làm người cũng được.
Cô cố gắng giữ cho giọng nói của mình thật bình thản, nếu không sẽ rất giống kiểu hóng chuyện drama ngay trước mặt chính chủ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)

















