Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Ta Dùng Giao Diện Nhân Vật Ngụy Trang Thần Côn Chương 25

Cài Đặt

Chương 25

Chàng trai: "Nhưng mà đắt quá, chị xem những người khác chỉ có hai chục một lần."

"Tôi dám đảm bảo là thật, họ có dám không?" Tần Thanh kiên nhẫn đôi co với cậu ta nhiều như vậy là vì nhận ra cậu trai này có hứng thú, dù cậu ta tin hay không, tiền tự tìm đến cửa ai lại đẩy ra ngoài chứ.

Chàng trai: "..."

Cậu ta nghẹn lời, nhìn dáng vẻ bình thản của cô mà máu nóng nổi lên.

"Được, tôi xem. À không, tôi tư vấn!”

Chàng trai không ưa nổi dáng vẻ bình thản của Tần Thanh, chỉ muốn xem bộ dạng hoảng hốt của cô khi nói không trúng.

Có thể nói là rất trẻ con.

"Được thôi."

Mối làm ăn đầu tiên đã đến.

Tần Thanh ngoắc ngón tay: "Lại gần đây."

"Làm... làm gì?"

Thông tin trong nhật ký rất nhiều và chi tiết, nhưng may là mỗi tháng đều có một dòng tóm tắt sự kiện quan trọng của tháng đó được tô sáng và in đậm, về cơ bản chỉ một hai câu.

Nói cách khác, lướt qua nửa cuộc đời đã qua của chàng trai cũng chỉ là đọc khoảng hai trăm dòng dữ liệu mà thôi.

Chàng trai tên là Lục Dương, nói ngắn gọn là một thiếu gia ngậm thìa vàng từ khi sinh ra, chưa từng trải qua khó khăn thực sự nào, mọi việc đều thuận buồm xuôi gió. Chỉ số may mắn của cậu ta cũng không tệ, xem ra sẽ tiếp tục thuận buồm xuôi gió.

Tần Thanh nản nòng, thở dài, xua tay: "Thôi, cậu đi đi, cậu không phải người có duyên, tôi không làm ăn với cậu."

Lục Dương mặt đầy vẻ "cô đùa tôi à?"

“Tức chết tôi rồi. Đây rõ ràng là trò của cô, thế mà tôi vẫn thấy khó chịu. Sao tôi lại không phải người có duyên?"

"Cậu thân thể khỏe mạnh, tâm lý khỏe mạnh, tâm trạng vui vẻ, gia đình hạnh phúc, tiền đồ xán lạn. Không có gì đáng để tư vấn, không cần tốn tiền oan."

"... Bây giờ chiêu trò cũng cao tay thế này à? Đoán luôn cả câu tiếp theo tôi sẽ nghĩ gì? Chắc lại còn ‘nhưng’ nữa chứ gì?"

Tần Thanh mở một hộp đồ hộp cho Mộc Mộc, lười để ý đến cậu đàn em rõ ràng không phải khách hàng tiềm năng này.

"Gần đây cậu sẽ có một phiền não nhỏ, nhưng tôi không giải quyết được, nên cũng không thể lấy tiền của cậu."

"Hôm nay tôi không tin cái tà này, 100 đúng không? Được, tôi quét, tôi cứ muốn cô phải kiếm tiền của tôi."

Lục Dương quét mã QR bên cạnh để thanh toán ngay lập tức, và làm ra vẻ chiến thắng, "Thiếu gia đây trả tiền rồi, tôi muốn xem cô lấp liếm thế nào. Sao chính tôi lại không biết mình có phiền não gì?”

Rồi lại chỉ ra một lỗi trong lời nói của cô, “Trước thì nói tôi tâm trạng vui vẻ, sau lại nói tôi có phiền não, rõ ràng là mâu thuẫn trước sau rồi chị ơi."

Lục Dương cũng không quan tâm đất bẩn, ngồi bệt xuống đất, khoanh tay trước ngực, quyết ăn thua đủ với Tần Thanh.

Đây chính là tác phong điển hình của thiếu gia, không có khổ cũng tự tìm khổ, không có khó khăn tự mình tạo ra khó khăn.

Đã nhận tiền rồi, Tần Thanh cũng mỉm cười mở miệng vàng.

Thực ra cũng chỉ là đọc theo dòng chữ màu xám ở cuối cùng trong nhật ký trên bảng điều khiển của Lục Dương.

[10:20 ngày 9/5 bạn gái Lưu Dạng gọi điện đề nghị chia tay.]

Tần Thanh giấu tên đi, dựa vào nhật ký ngày 8 tháng 5 để bịa ra một câu chuyện: "Phiền não của cậu là, tình trường có chút thất ý. Hôm nay cậu đi leo núi là vì bạn gái đã lạnh nhạt với cậu một thời gian, buổi hẹn hò tối qua đã không hẹn được, nên sáng nay ra ngoài giải khuây."

Không để ý đến vẻ mặt dần thay đổi của Lục Dương, cô nói một lèo, "Sáng nay mười giờ hai mươi."

Cô nhìn đồng hồ, tiếp tục: "Bây giờ là chín giờ năm mươi, tức là nửa tiếng nữa. Cô ấy sẽ đề nghị chia tay với cậu."

Cuối cùng, cô bổ sung thêm một câu: "Không thể cứu vãn."

Lục Dương: "Tôi không tin."

"Cậu tin hay không không quan trọng, cũng chỉ là chuyện nửa tiếng nữa, đến lúc đó tự khắc sẽ rõ."

"Tôi biết rồi, cô là bạn của Dạng Dạng, hai người bàn nhau đến trêu tôi đúng không, cô còn nói cô chỉ xem được quá khứ, không xem được tương lai. Nửa tiếng nữa là tương lai rồi đấy, tôi lại tìm ra một lỗi của cô nữa ha ha ha..."

Tiếng cười của Lục Dương tắt dần trước vẻ mặt không đổi của Tần Thanh, trông có vẻ hơi hoảng.

Tần Thanh: "Đúng vậy, ở đây tôi tư vấn những chuyện đã xảy ra, nhưng những chuyện đã xảy ra trong quá khứ cũng có thể suy ra kết quả tất yếu. Bây giờ tôi có thể xem được bạn gái cậu đề nghị chia tay, chỉ có thể chứng tỏ rằng ngay tại thời điểm chúng ta đang nói chuyện, cô ấy đã đưa ra quyết định này, và không hề do dự."

Nếu do dự, nội dung hiển thị trên nhật ký của Lục Dương sẽ lúc có lúc không.

Chàng trai đi cùng Lục Dương, người nãy giờ vẫn im lặng, kéo cậu ta dậy.

"Chơi chút thôi, cậu thật sự bị mấy câu nói dọa cho sợ à?"

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc