Lâm Phong chống một tay bên hông, một tay chỉ chỉ vào cô, há miệng định nói gì đó, mãi không thốt ra lời.
Rõ ràng là bị cô làm cho cạn lời.
Lâm Phong nhíu mày, khó khăn nói một câu: "Vậy là cô vẫn chưa từ bỏ việc bắt tội phạm à?"
Tần Thanh chớp mắt, chuyện này là sao đây?
Lâm Phong: "Bắt trực tiếp không thành, giờ định làm… nội gián à?"
Lối nghĩ của cảnh sát thật khiến người ta không kịp trở tay.
Lâm Phong không tin Tần Thanh biết xem bói, cũng không tin cô thật sự đi xem bói.
Trong mắt anh, bây giờ cô chỉ là một cô ngốc bị chính nghĩa làm cho mụ mị đầu óc. Dù Tần Thanh giải thích thế nào anh cũng không nghe.
Cuối cùng cô đành bỏ cuộc, nói chuyện mệnh lý với đội cảnh sát hình sự, cô bị ngốc à?
Thế là cô ngoan ngoãn tiếp nhận một trận giáo dục tư tưởng.
Từ phòng họp bước ra, cô cảm thấy từ trong ra ngoài mình đều tỏa sáng ánh hào quang của hệ thống giá trị cốt lõi xã hội chủ nghĩa.
Người trong đội cảnh sát kiểm tra cho Mộc Mộc, nói không có vấn đề gì, Tần Thanh mới thở phào nhẹ nhõm.
Cứ thế, Mộc Mộc ké được một bữa ăn công tác của chó nghiệp vụ, Tần Thanh ké được một bát mì của Lâm Phong, giải quyết xong bữa trưa.
Bữa tối, Tần Thanh mua hai cái bánh bao chay hết 3 tệ, ăn kèm với trái cây miễn phí của khách sạn là xong một bữa. Toàn thân còn lại 9 tệ.
Thảm, thật sự thảm. Từ nhỏ đến lớn cô chưa từng thảm như vậy. Thật nên để bà Vương xem cuộc sống hiện tại của cô.
Không được! Có lẽ bà ấy sẽ càng cho rằng quyết định của mình là đúng đắn.
Ngày mai, nhất định phải khai trương thành công!
...
May mà tiền phòng khách sạn đã bao gồm bữa sáng. Rất tốt, lại giải quyết được một bữa.
Cô thậm chí còn nhắm mục tiêu vào khách của khách sạn và người qua đường, nhưng hôm nay vận rủi của cô vẫn còn đó, cô lật xem nhật ký của người khác đến muốn mù mắt cũng không tìm được chuyện gì có thể nói ra.
Chỉ hy vọng ngày mai có thể lôi kéo được một hai khách hàng từ Bạch Vân Quan.
Ngày hôm sau Tần Thanh dậy sớm hơn, đi thẳng đến Bạch Vân Quan.
Rất tốt, sau chuyện ngày hôm qua, bên ngoài Bạch Vân Quan, "đồng nghiệp" không còn mấy người, đã vắng đi rất nhiều.
Mấy người hiếm hoi còn lại thấy cô còn chủ động chào hỏi, nhường cho cô vị trí tốt hơn.
Xem kìa, quan hệ đồng nghiệp này cũng tốt đấy chứ. Mọi người đều nhiệt tình như vậy.
Dọn hàng khai trương!
Tiếc là dậy sớm quá, chẳng có vị khách nào. Cô dựa lưng vào gốc cây chợp mắt.
Đang lúc mơ màng ngủ, cô nghe thấy tiếng nói đùa cợt của ai đó ở gần: "Ôi, trình diễn nghệ thuật đấy à."
Tần Thanh nhướng mí mắt, thấy hai chàng trai trẻ đang đứng trước sạp hàng nhỏ của mình. Một trong số họ còn mặc áo phông của trường cũ cô, Đại học Sơn Du. Nhìn thông tin trên bảng điều khiển, quả nhiên là… đàn em, vẫn đang học đại học.
Tần Thanh vốn có ấn tượng tốt với trường cũ của mình - khoảng thời gian vui vẻ (và vô dụng) nhất trong hơn hai mươi năm cuộc đời. Yêu ai yêu cả đường đi lối về, nên đối với giáo viên và bạn học cùng trường, cô cũng có thêm chút cảm giác thân quen.
Cô ngồi dậy, giải thích một câu: "Xem bói đàng hoàng đấy, có muốn thử không?"
Chàng trai vừa bắt chuyện lúc nãy ngồi xổm xuống, đọc tấm biển viết tay: "Xem bói (tư vấn cuộc đời), chỉ xem cho người có duyên."
Cậu ta chỉ vào dòng chữ trong ngoặc, nhướn mày trêu chọc: "Ủa, còn có cả tư vấn cuộc đời? Nửa nạc nửa mỡ thế này, chị định chơi kiểu Đông - Tây kết hợp à?"
Tần Thanh thản nhiên: "Bản chất công việc của tôi vốn là tư vấn cuộc đời, chỉ sợ các cậu nghe không lọt tai nên mới viết 'xem bói' cho dễ hiểu. Dù sao cũng chỉ là tên gọi, hiểu ý là được."
Thấy cô nghiêm túc giải thích, chàng trai bật cười. "Không phải đâu chị ơi, chị ra ngoài hành nghề thì cũng nên sắm đạo cụ chứ. Nhìn mấy ông bên kia kìa, đạo bào, quạt lông, râu bạc, mai rùa đủ cả."
Tần Thanh liếc một cái, vẫn không mảy may dao động: "Cậu có nghe câu ‘học sinh dốt thì nhiều đồ dùng học tập’ chưa?"
"Phụt…" chàng trai suýt sặc, "chị thử đi diễn hài độc thoại đi, tôi thấy chắc còn đắt khách hơn cái này đấy."
Chàng trai trố mắt: "Chuyện quá khứ của mình mà còn cần người khác nói cho à? Có ai biết rõ hơn bản thân mình không?"
Tần Thanh mỉm cười: "Chuyện đó chưa chắc đâu nhé. Đã là tư vấn cuộc đời, cậu có thể hỏi về những chuyện phiền lòng."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)

















