Hừ, ông đã muốn tôi không bày sạp ở đây, vậy tôi sẽ khiến ông bị bắt trước, rồi còn vào ngồi bóc lịch cho sáng mắt!
Tần Thanh vốn là người điềm đạm, nhưng không có nghĩa là không có nguyên tắc, nhất là khi người khác còn dám đá Mộc Mộc của cô.
Cuối cùng người đàn ông bị còng tay, nhưng vẫn vừa bị dẫn đi vừa la hét: "Đồng chí cảnh sát, Thái Nhất Tử Vi Thần giáo của chúng tôi là giáo phái chính thống, anh đừng nghe con nhóc này nói bậy."
Viên cảnh sát kia trông như chưa tỉnh ngủ, rất không kiên nhẫn, ngước mắt lên: "Thái Nhất Tử Vi? Chưa nghe bao giờ. Thần giáo gì? Thần giáo của mấy người có đăng ký ở Cục Quản lý tôn giáo không? Có bằng chứng nhận hành nghề tôn giáo do nhà nước cấp không?"
Nghe đến đó, gã đàn ông mới á khẩu, ấp úng: "Không... ý tôi là tôi chỉ bày sạp thôi chứ có thi vào biên chế đâu."
Cô không phải chỉ bừa, hai người đó đúng là đồng bọn thật.
Cảnh sát nhìn quanh, thấy mật độ tà giáo trong đám thầy bói dạo này khá “cao”, liền quyết định giải về đồn để điều tra tất cả cho chắc chắn - ai oan thì sẽ thả.
Thế là không khí hỗn loạn hẳn lên, ai nấy kêu oan ầm ĩ, có người lườm Tần Thanh đầy oán trách nhưng không ai dám lớn tiếng, sợ cô lại “điểm danh” đến lượt mình.
Tần Thanh cũng chẳng hiền lành tới mức tha cho tất cả, ai bảo cùng đồng lõa mặc kệ khi cô bị ức hiếp? Chút trừng phạt nhỏ này, coi như bài học.
Hốt trọn cả ổ các người!
Nào ngờ cảnh sát lại nói với Tần Thanh: "Cô cũng theo chúng tôi về."
Cô theo phản xạ phản bác: "Tôi có hành nghề mê tín đâu!"
"Không phải vì chuyện đó, mà cô là người tố cáo, chúng tôi cần lấy lời khai."
Lấy lời khai thì cô không ngại, chỉ tiếc là hôm nay còn chưa mở hàng, mất toi cả buổi, chắc lại phải lang thang đầu đường cuối chợ tiếp rồi. Trong túi cô lúc này chỉ còn đúng mười hai đồng, chỉ đủ một bữa duy nhất!
Thế kỷ 21 rồi vẫn còn cảnh khổ thế này sao?
Liệu cảnh sát có nhận nuôi người vô gia cư không nhỉ?
Cô đúng kiểu “giết địch một nghìn, tự tổn hại tám trăm”, tuy nói nghìn này cô cũng chẳng có ý định "giết" làm gì.
Nghĩ mà suýt nghẹt thở.
Cô còn cố giãy giụa: "Chó của tôi bị thương rồi, còn phải đi khám bác sĩ, không thể chậm trễ được."
Cảnh sát đáp tỉnh bơ: "Không sao, trong đội có đồng nghiệp chuyên chăm sóc chó nghiệp vụ, có thể xem giúp cô."
Hình như cũng được? Chắc sẽ không thu phí điều trị của cô đâu nhỉ?
Tần Thanh lại một lần nữa ngồi lên xe cảnh sát, năm ngày ngồi ba chuyến, nghe chẳng giống dân lành chút nào.
Sao cô cứ có duyên với đồn cảnh sát mãi vậy?
Điểm đến vẫn là phân cục quận Vũ Ninh, còn con đường xe cảnh sát đi cũng ngày một quen thuộc.
Không chỉ thế, lần này cô lại gặp người quen - Lâm Phong đã gội đầu, nhìn phong độ hơn hôm trước.
"Yo, lại là cô à?"
Tần Thanh uể oải: "Vâng, tôi lại báo án nữa rồi."
"Mấy hôm trước tôi mới bảo lãnh cho cô bên đội phòng chống ma túy, sao cô lại đi bắt tội phạm nữa rồi? Có phải tôi phải sắp xếp cho cô một buổi giáo dục tư tưởng để biết cách bảo vệ an toàn cá nhân của mình không?"
Tần Thanh oan ức: "Lần này thật sự không phải! Là họ tự đâm đầu vào thôi."
Lâm Phong ngắm cô từ trên xuống dưới, ngó qua biên bản đồng nghiệp cầm trong tay, bĩu môi: "Vận may này của cô, sao không thử đi mua vé số luôn xem sao?"
Cô thà chẳng có kiểu vận may này còn hơn ấy chứ.
Lâm Phong nhún vai: "Xem ra cô và phân cục chúng tôi duyên phận không cạn."
Chẳng kiếm được đồng nào, lòng Tần Thanh chán nản.
"Nếu đã có duyên phận này, nể tình tôi mang thành tích đến cho phân cục các anh, đội trưởng Lâm có muốn mời tôi thêm một bát mì bò không. Ồ, không cần loại hảo hạng, loại thường là được rồi."
"Hả?" Lâm Phong dở khóc dở cười, "Mời mời mời, cô đi ăn đi, tôi trả tiền."
"Cảm ơn đội trưởng Lâm!" Tần Thanh lập tức hồi đầy máu, ít nhất bữa ăn tiếp theo đã có chỗ dựa.
Lâm Phong thấy bộ dạng của cô, liền nói: "Có tinh thần chính nghĩa như vậy, hay là thi vào ngành cảnh sát đi. Dù sao công việc của cô cũng chưa đâu vào đâu."
"Thôi ạ, tôi đang khởi nghiệp. Trước mắt cứ làm xem bói đã."
Biên chế đâu có dễ thi như vậy.
Nếu lần khởi nghiệp này của cô vẫn không thành, thì có thể cân nhắc.
Cũng không phải chuyện một sớm một chiều.
"Cô nói gì cơ?"Lâm Phong tưởng mình nghe nhầm.
"Xem bói." Tần Thanh dõng dạc đáp.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)

















