Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Ta Dùng Giao Diện Nhân Vật Ngụy Trang Thần Côn Chương 17

Cài Đặt

Chương 17

Chú chó nhấc đầu khỏi hai chân trước, nhìn thẳng vào cô.

“Mày thấy đấy, cả hai người kia đều không cần mày. Nếu mày đồng ý, thì đi với chị.”

Ánh mắt chú chó Border Collie vẫn không rời cô, như đang suy xét điều gì.

Tần Thanh nhẹ nhàng nói: “Nhà chị không có thú cưng nào khác, chỉ có chị với bố mẹ. Bố mẹ đều là người hiền lành. Về với chị, chưa chắc đã đủ đầy, nhưng sẽ không đói, không bị đánh. Ít nhất, chị dám hứa điều đó.”

Chú chó nghiêng đầu, như đang lắng nghe.

Suy nghĩ một lát, Tần Thanh lại thuyết phục thêm: “Nhà chị không nhốt lồng. Xung quanh nhà cây xanh cũng nhiều, rộng rãi, mỗi ngày chị sẽ đưa mày ra ngoài ít nhất một lần.”

Có người cười khúc khích: “Con bé này còn ngồi đàm phán với chó nữa cơ.”

Tần Thanh không quan tâm, chỉ tập trung nhìn chú Border Collie. Đuôi nó khẽ động, nó cúi xuống ngửi tay cô, rồi liếm nhẹ đầu ngón tay cô. Tần Thanh thấy hơi nhột, nhưng cô không rụt tay lại.

Cuối cùng, chân trước của chú Border Collie nhẹ nhàng đặt lên tay Tần Thanh, nó lè lưỡi nghiêng đầu nhìn cô.

Tần Thanh khẽ nắn cái chân nhỏ: “Vậy quyết định vậy nhé, chờ chị nha~”

Cô đứng lên, đi về phía hai người đang gươm súng sẵn sàng, hỏi thẳng người chủ cũ của chú Border Collie cao hơn cô hai cái đầu: "Này, anh trai, bán chú Border Collie này cho tôi đi."

Cả hai người đều ngẩn ra nhìn cô.

Sau một hồi mặc cả, thương vụ chốt ở mức 3.500. Cô còn bắt chủ cửa hàng tặng thêm một thùng pate, người chủ cũ cũng đồng ý gói ghém tất cả đồ dùng của chú chó cho cô.

Năm phút sau, Tần Thanh vai trái vác thùng pate, tay phải dắt chó, rời khỏi hiện trường đầy thị phi này.

Người chủ cũ gọi với theo” “Cái lồng kìa, cô chưa lấy cái lồng kìa!”

"Không cần nữa, tôi mang không nổi!”

Đuôi của chú Border Collie khẽ vẫy hai cái.

Ai~... đau lòng chết đi được. Trong túi có tổng cộng 3700, giờ chỉ còn 200.

Bố mẹ đã nói, đây là khoản tiền tiêu vặt cuối cùng của cô.

Thực ra cũng không hẳn là tiền tiêu vặt, mà là phí chuẩn bị trang phục, phí đi lại, phí chuẩn bị hồ sơ cho các cuộc phỏng vấn. Tổng cộng 6.000, cô đã cho Hà Hứa mượn 2.000, mấy hôm nay tiêu 300, giờ lại bay nốt 3.500.

Cha mẹ còn dặn rõ: Đã tốt nghiệp, ở nhà thì phải đóng sinh hoạt phí. Không hẳn là muốn lấy tiền, mà để thúc cô nhanh chóng tìm việc.

Nhưng dù thế nào đi nữa, cũng không thể che giấu sự thật là cô đang nghèo rớt mồng tơi.

Tần Thanh cúi đầu, chú chó Border Collie lẽo đẽo đi bên cạnh cô.

"Hay gọi mày là Ba Nghìn Rưỡi nhé? Đối với mày và tao đều có ý nghĩa kỷ niệm đặc biệt."

Chú Border Collie chạy lon ton, không có phản ứng gì.

…Đùa thôi, chứ làm sao dám để gia đình biết đi tìm việc thì không xong, lại còn nướng cả đống tiền mua chó.

Về đến nhà, cô đặt thùng pate lên tủ giày, rồi ngó vào xem, bố mẹ đều ở nhà.

Cô hớn hở: “Con mang về cho hai người một bất ngờ!”

Mẹ Vương Tương Ngộ ngẩng lên: “Phỏng vấn qua rồi à? Bao giờ đi làm?”

…Đau lòng!

"Không, con mang về một bé cưng."

Mẹ Vương Tương Ngộ chau mày: “Con lại mua thú nhồi bông nữa hả?”

Xin mẹ, có thể đừng nhắc đến chuyện này được không.

"Là chó con, siêu đáng yêu."

Ông Tần tháo kính xuống: "Đâu?"

Tần Thanh quay đầu lại nhìn, phát hiện chú Border Collie nhỏ đang ngồi xổm ngoài cửa, không chịu vào.

Ông Tần nhanh chân đi tới, mắt sáng rỡ: “Ôi, con chó đẹp trai quá.”

Ông ngồi xuống, vẫy tay: “Xuýt xuýt xuýt~ lại đây nào~.”

Nhưng chú Border Collie ngồi yên, không động đậy.

Ông Tần gật gù: "Con chó này hơi lạ người nhỉ? Nhưng cảnh giác một chút cũng tốt, bên ngoài nhiều kẻ trộm chó lắm."

Bà Vương hỏi thẳng: "Con mua à? Bao nhiêu tiền?"

“Ba trăm rưỡi..."

Bà Vương trừng mắt, giọng hơi gắt: "Bản thân còn chưa lo xong, lại rước thêm một đứa chẳng tự lo được. Con bây giờ đã tốt nghiệp rồi, muốn quyết định gì mẹ không phản đối, nhưng làm gì cũng phải nghĩ kỹ hậu quả và trách nhiệm. Con chó này con muốn nuôi thì nuôi, nhưng ăn uống vệ sinh của nó con tự lo. Muốn mẹ giúp cũng được, nhưng tính giá thị trường chăm sóc thú cưng bên ngoài."

Tần Thanh vội đảm bảo: "Nhất định không phiền đến mẹ đâu ạ, Border Collie thông minh lắm, nó có thể tự chăm sóc bản thân. Mày nói có phải không?" Câu cuối cùng cô nghiêng đầu nói với chú chó nhỏ.

Chú Border Collie bỗng "gâu" một tiếng rõ to.

Ông Tần tấm tắc khen ngợi: "Chà, có khi nó nghe hiểu thật!"

Ngay cả bà Vương cũng ngạc nhiên liếc sang.

Tần Thanh gọi: "Mau vào đây, tao dẫn mày đi tham quan lãnh địa sau này của mày."

Ngay lập tức, bà Vương đập cho cô một cái.

Sau màn giới thiệu, nó ngoan ngoãn tiến lên ngửi từng người như đang làm lễ “ra mắt gia tộc”.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc