Tần Thanh sắp xếp chỗ ở cho nhóc con, khoanh vùng hoạt động cho nó. Rồi nhóc con được mở tiệc mừng bằng một hộp pate mới toanh.
Nhìn động vật nhỏ ăn quả thực rất chữa lành, Tần Thanh vừa xoa đầu nó vừa lẩm bẩm: "May mà ép được cửa hàng tặng thêm pate, người chủ cũ cũng bảo sẽ gửi thức ăn cho chó sang, nếu không thì với hai trăm còn sót lại trong túi, tao với mày chắc phải luyện công phu hít gió Tây Bắc sống qua tháng này."
Nhóc con thích nghi khá tốt, Tần Thanh để nó ngoan ngoãn ăn, còn mình thì vào phòng thay quần áo.
Khi ra ngoài, Tần Thanh phát hiện nhóc con chỉ ăn hết một nửa hộp pate, phần còn lại vẫn nằm ngay ngắn trong bát. Tần Thanh chưa từng nuôi thú cưng nên không rõ như vậy là bình thường hay không. Cô nghĩ, có lẽ sau này nên tìm một chiếc hộp nhỏ hơn để bảo quản, mỗi lần mở pate chỉ lấy một nửa, phần còn lại cho vào hộp cất vào tủ lạnh, vừa tươi ngon lại không sợ lãng phí.
Lúc này, nhóc con đã bắt đầu chơi trò bắt bóng với ông Tần trong phòng khách.
“Mộc Mộc, nhìn kỹ nhé, bố ném đây~”
"Gâu gâu~"
"Mộc Mộc?"
Nhanh vậy đã đặt tên xong rồi à?
“Là Tần Gia Mộc.” Mẹ Vương Tương Ngộ vừa đi ngang qua vừa cười nói: “Lúc mang thai con, bố mẹ đã chuẩn bị sẵn hai cái tên. Nếu sinh con gái thì dùng tên mẹ đặt là Tần Thanh, mong con độc lập, mạnh mẽ, trưởng thành như cây đại thụ. Nếu là con trai thì đặt theo ý của bố con, Tần Gia Mộc, hy vọng con thành đạt. Nhưng rồi nghĩ nuôi một mình con đã đủ vất vả, nên không sinh thêm nữa, cái tên bố con chuẩn bị mãi không dùng đến. Bây giờ cuối cùng cũng có dịp đặt tên rồi.”
Tần Thanh: "..."
Vậy là chưa đầy mười phút, địa vị của thành viên mới trong gia đình đã được xác lập rồi sao?
Thôi vậy, Mộc Mộc thì Mộc Mộc, cô cũng chẳng buồn nghĩ tên khác làm gì cho tốn công.
Cô khẽ vỗ tay, thử gọi: “Mộc Mộc…”
Người em trai khác loài, không chung huyết thống vừa chân ướt chân ráo bước vào nhà cô lập tức quay ngoắt lại, bỏ rơi quả bóng, chạy thẳng về phía cô.
Chỉ số thông minh ghi trên bảng thông tin quả không phải chỉ để làm cảnh - vừa mới đó đã nhận ra tên của mình rồi.
Mộc Mộc chạy tới nhưng lại đi lướt qua cô, quay về bên cạnh bát ăn của mình. Nó dùng đầu húc nhẹ cái bát về phía Tần Thanh.
Đẩy đến trước mặt cô xong, nó ngồi xuống, vẫy đuôi nhìn cô chờ đợi.
Tần Thanh đặt lại cái bát về một góc tường và dặn dò: “Bát ăn không được để lung tung đâu, để giữa đường nhỡ ai đi qua đá đổ thì sao.”
Mộc Mộc vẫn vẫy đuôi, sủa hai tiếng, rồi lại tiếp tục dùng đầu húc cái bát về phía cô. Lần này, nó còn nhẹ nhàng đặt một chân trước lên vành bát.
Tần Thanh lúc này mới muộn màng nhận ra, liền hỏi: “Mày… chia đồ ăn cho tao à?”
Mộc Mộc điên cuồng vẫy đuôi xác nhận.
Hành động và ánh mắt chân thành của nhóc con khiến Tần Thanh hiểu ngay. Hóa ra không phải vì hộp pate to quá ăn không hết, mà nó chủ động chừa phần lại cho cô.
Tần Thanh chưa từng nghĩ sẽ có ngày mình được một chú chó nhường thức ăn cho.
Nó nhìn cô bằng đôi mắt trong veo, chân thành và đầy mong đợi, muốn cùng cô chia sẻ phần ăn ít ỏi của mình.
Không biết động cơ thật sự là gì?
Nghe nói trong thế giới loài vật, kẻ yếu phục tùng kẻ mạnh, nhường đồ ăn cũng là một cách thể hiện sự phục tùng. Chẳng lẽ trong mắt nó, cô đã trở thành “đại ca” rồi hay sao?
“Tao không ăn cái này đâu, tao ăn món khác, mày cứ ăn đi.” Cô xoa đầu chú chó nhỏ.
Sau khi xác nhận đi xác nhận lại rằng Tần Thanh thật sự không ăn, Mộc Mộc mới yên tâm vùi đầu vào bát, tiếp tục ăn một cách vui vẻ.
Cô chợt nhận ra mình đúng là không thể cứ ngồi chờ ăn bám mãi được, phải nghĩ cách kiếm tiền thôi, đâu thể để một con chó cũng phải lo lắng chuyện cơm áo cho mình.
Cả chủ lẫn chó đều không thể ngờ đây lại là những ngày tháng yên ổn cuối cùng của họ.
Tối hôm đó, Tần Thanh dắt chó đi dạo về thì phát hiện giữa phòng khách có một chiếc vali siêu lớn. Bố mẹ cô ngồi cạnh nhau trên sofa, vẻ mặt nhìn vô cùng nghiêm túc.
“Ủa, có ai chuẩn bị đi công tác ạ?”
Bà Vương đáp: “Cái này là dọn cho con đấy.”
"Hả?"
“Bố mẹ đã bàn với nhau rồi. Không tạo áp lực thì con tìm việc chẳng bao giờ chịu để tâm, tìm mãi vẫn không đâu vào đâu, bản thân còn nuôi không nổi mà lại muốn nuôi chó. Từ sáng mai, con và con chó của con dọn ra ngoài sống tự lập. Trong tay con có 6.000 tệ, thuê một căn phòng nhỏ là được.”
Một tiếng như sét đánh ngang tai.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)


-580734.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)


